[Thân ái đích, đại ca] Chương 5

(5)

Dọc theo đường về nhà, Trầm Thược chỉ toàn nghĩ xem phải làm sao để thổ lộ với anh hai, bất tri bất giác đã đứng trước cửa tự lúc nào. Ngồi trên ghế sa lon, một bên nhẩm sẵn những lời muốn nói, một bên chờ anh hai trở về. Trầm Thược đáng thương vốn trước giờ không sợ trời không sợ đất (… Vậy hôm nọ kẻ sợ đau muốn chết là ai nhỉ?), hiện tại lại vì chuyện này mà khẩn trương đến đổ đầy mồ hôi tay. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Trầm Thược thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, lại nhìn nhìn ra phía cửa, cảm thấy vừa chờ mong lại không thể ức chế nỗi sợ hãi anh hai về đến.

Tiếp tục đọc