[BTTA] Chương 48

 

Đệ tứ thập bát chương

 

Dịu dàng dùng ống tay áo lau khô cái trán đã ướt đẫm của Thụ Thanh, nhưng nhìn sắc mặt trong lúc ngủ mơ của hắn càng thêm phấn hồng, mồ hôi chảy xuống thái dương càng thêm nhanh, nỗi lo lắng trong ánh mắt hai người cũng càng ngày càng nặng, tầm nhìn đông lạnh của Mộ Hàm quét qua chung quanh, bất chợt hiện lên một tia sáng: “Tới đó đi.”

Càng thêm ôm chặt Thụ Thanh vào lòng, Hoằng Nhưng theo nhìn theo phương hướng Mộ Hàm chỉ dẫn, liền cũng thấy một sơn động không xa phía trước, y không chút do dự nhanh chóng bay vụt về phía đó, tới cửa động, Mộ Hàm tiến vào trong trước một bước, lau sạch qua một chút, liền cởi ngoại sam rải trên mặt đất, mới quay đầu ra hiệu cho Hoằng Nhưng vẫn đang chờ bên ngoài, đối phương hiểu ý lúc này mới bế Thụ Thanh vào sơn động.

 

“Nóng. . . Nóng quá. . . .” Trong mơ màng, thanh âm Thụ Thanh bắt đầu khàn khàn trầm thấp, động tác không ngừng vò nát quần áo trên người cũng càng lúc càng dùng sức, không khí nóng bỏng dường như cũng khiến hai người ý thức được cái gì, Mộ Hàm nhìn thoáng qua sắc mặt càng ngày càng hồng của Thụ Thanh, liền muốn xoay người rời đi, nhưng động tác lại đột nhiên khựng lại, bởi đúng lúc này cũng có một luồng nhiệt khí kỳ dị bao phủ thần kinh y. Trạng thái dường như cũng lâm vào tương tự, Hoằng Nhưng ngẩng đầu nhìn về phía y, hai người híp lại mắt, đáp án cùng hiện lên ở trong đầu, khiến bọn họ càng thêm khẳng định Mục Ngữ chắc chắn đã động tay động chân. . .

 

Lúc này vẫn đang ở trong mê man, ý thức của Thụ Thanh dường như có một chút mông lung, khi hắn chậm rãi mở ra song đồng nhiễm thượng tình dục, mỏng manh phủ một tầng lân quang thủy sắc kia, năm chữ ‘mê say động lòng người’ nháy mắt hiện lên tại đáy lòng Hoằng Nhưng cùng Mộ Hàm, điều này làm cho hai người vốn dĩ đang nóng đến khó nhịn lại bắt đầu run rẩy, một luồng nhiệt khí càng thêm mãnh thế vờn quanh toàn thân, ý thức được cảm giác bất đồng với bình thường, Hoằng Nhưng cùng Mộ Hàm nhanh chóng ngồi khoanh chân lại, nhắm mắt điều tiết nhiệt hỏa đang càn quét khắp cơ thể.

 

Tiếng thở dốc càng ngày càng nặng không ngừng truyền vang trong sơn động quạnh quẽ, Thụ Thanh cựa quậy thân thể khó nhịn, cả người tràn đầy sắc thái tình dục khiến hắn đánh mất một tia thanh tỉnh cuối cùng trong đầu, thản nhiên mà vô thức cọ đến trên người Mộ Hàm cách hắn gần nhất, Thụ Thanh mang theo ý cười mê huyễn đặt tay lên hai đầu gối của Mộ Hàm, theo bản năng ma sát khắp nơi trên thân thể đang tràn ngập lửa nóng của đối phương, cho đến khi tay chạm đến độ ấm mà hắn không muốn xa rời, khiến Thụ Thanh đang đầy người nhiệt khí cùng mờ mịt tìm không thấy cách phát tiết thoải mái than nhẹ một tiếng, thanh âm mỏng manh này, đã như một tảng đá lớn rơi thẳng xuống tâm hồ đang nổi gợn sóng của Mộ Hàm, Mộ Hàm mở nhãn mâu đen bóng nhưng không còn bình tĩnh, nhìn Thụ Thanh nhu mị mang song đồng ướt át trước mắt đang si ngốc cười trong lồng ngực y, giờ khắc này y dường như nghe được mỗi một chỗ trong thân thể đều phát ra tiếng kêu răng rắc, tay đặt trên hai đầu gối cũng dần dần nâng lên, vốn muốn ôm lấy vòng eo của Thụ Thanh lại mâu thuẫn ngưng lại.

 

Hoàn toàn không biết lúc này nội tâm Mộ Hàm đang cực kỳ khổ, Thụ Thanh chỉ biết mông lung cười, động tác sờ soạng chung quanh khiến thân mình hắn có chút chao đảo không xong mà ngã về một bên, đang chìm trong chần chờ, Mộ Hàm phản xạ đỡ lấy Thụ Thanh, độ ấm khi chặt chẽ tướng thiếp nháy mắt châm lên ngọn lửa trên người, ngăn chặn liệt hỏa đang không ngừng bốc lên trong cơ thể, lòng buông tiếng thở dài, Mộ Hàm nhếch lên bờ môi mị hoặc, hình thành một đường cong tuyệt mỹ, y ôn nhu vuốt ve những sợi tóc không biết khi nào đã xõa ra của Thụ Thanh, đặt xuống một nụ hôn nơi đỉnh đầu hắn, mới mềm nhẹ ôm lấy Thụ Thanh còn đang đốt lửa khắp nơi trên đùi mình, xoay người nhẹ nhàng đưa hắn đặt vào trong lồng ngực Hoằng Nhưng, Mộ Hàm đem song đồng sâu thẳm vẫn dính chặt trên người Thụ Thanh đang đầy mặt đỏ ửng, thanh âm trầm thấp mà khàn khàn chậm rãi vang lên: “Chăm sóc hắn cho tốt, . . . Hắn đáng giá quý trọng.”

………………………………………………………..

Tiểu Bạch: Mộ Hàm, anh ko xứng đáng làm công =.,=

.

.

.

Advertisements

43 responses to “[BTTA] Chương 48

  1. * đập bàn * ta ức chế ~ lúc giành giật nhau đến nỗi em nó phun máu, bây giờ có điều kiện lại đi nhường qua nhường lại, dại dại dại
    làm hóng mãi, mắt sắp lồi ra rồi này TT^TT ôi đau tim quá

  2. T^T anh ơi là anh!!! Sao không bị bệnh tinh trùng lên não đi cho lành!!! Phải đè Thụ Thanh ra ngay đi chứ……Bao hủ nữ ở đây đang cầu anh đó!!! Amen…..

  3. anh Hàm bị sao vậy??? đến miệng rồi lại còn nhường huh???? anh có bị sao ko hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa????????? …..*đập bàn cào cửa* mà tại sao lại đúng cái lúc này nàng lại cắt thế hả???? máu lên được một nửa thôi đây này!!!! AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA *nổi điên*

  4. ảnh tính lùi một bước tiến 3 bước đấy nàng ==!!!!! Mà theo như kiểu chỉ có ăn xôi chấm muối như nàng đã báo trước thì ảnh chạy trước là sự lựa chọn hoàn hảo hoàn hảo ah~~~ ở đấy để mà nóng chết ah` để coi anh Nhưng chịu đk trong bao nhiu s =)) ( cái này giống trò chuyền boom quá nha )

  5. cái màn cao thượng này ức chế quá đi, Hàm ca mau úp mặt zô tường mà sám hối đi,, phí của trời

  6. *ném đá*
    Mất toi một chương chỉ để nhìn các ngươi do dự, lưỡng lự, cao thượng giả tạo. Ăn thì ăn luôn cho xong, đằng nào cũng thế, còn bày đặt này kia. Thật tốn giấy mực, thời gian, có biết không hả???? *gào thét*

  7. AAAAAA… *đập bàn* Hàm ca, anh… anh… thật là… uổng công cái hình tượng lạnh lùng bá đạo lúc mới xuất hiện làm bao con người liêu xiêu, sao giờ càng ngày càng giống trung khuyển ôn nhu công thế hả?? >”<

    Bé Thanh đã khơi mào thế, không nhảy vào ăn luôn cho xong, còn bày đặt…

    Không biết Mục Ngữ mà biết dzụ này sễ phản ứng ra sao nhỉ?? *chắp tay* tiền bối ơi, có người đố ăn dâng đến miệng mà còn nhường cho người khác, uổng phí bao "tâm huyết" của ngài kìa…=.=

    Ta là ta hậnnnnnnn nha… T^T tưởng được màn xôi thịt đến nơi, ai dè lại gặp phải con người "quân tử không đúng lúc" này … *ngửa mặt lên trời gào thét* "whyyyyyyyy!"…

  8. Anh Ham luc nay noj tam dang gjay dua du lam day, de den mjeng ruj ma con dem nhuog cho ng #, chac taj anh dag so e thanh han anh day ma, that toj nghjep, faj chj anh ham la bo to nhj, lun nghj cho doj fg du bat kj tjnh huog nao, nghj den ma chay nc mjeg, haxhax

  9. trời ơi, anh MH kỳ quá zị nè……….huhu…miếng ăn đến miệng mà còn nhường là sao….bộ anh định tuyệt thực hả……….hix hix…sao càng mong vào ảnh là càng khổ não zị nè…cứ như tác giả cho ảnh làm nền zị á………hức..hức..

  10. ta tự dưng bỗng thấy thích anh Hàm rồi cơ, ta cũng thích công bá đạo , mãnh liệt , nhưng biết ôn nhu vẫn hơn ha!!! anh có động tác đó ta thấy thật quí anh , vì dù sao Thanh ca đã nói ko thích anh mà chỉ thích NHưng ca cơ mà , nên anh nghĩ ko nên ” cưỡng gian ” em nó đó mờ !!! .
    xem Nhưng ca đối phó sao a!!! **cười khí thế**

  11. Pingback: [Mục lục] Bá Tình Thủ Ái | Tuyết Ngàn Năm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s