[BTTA] Chương 42

hôm qua mải đọc 1 bộ dài gần 4k trang (_ _!!) quên hết cả nghĩa vụ

.

.

.

 

Đệ tứ thập nhị chương

 

“Ơ, không phải các ngươi thương hắn lắm sao?” Mục Ngữ ngồi lại xuống chiếc ghế trúc, chống cằm, nhìn về phía hai người như đang xem kịch vui: “Chẳng lẽ chỉ vì điều kiện đơn giản như vậy của ta mà buông tha cho việc cứu mạng hắn?”

Tiếp tục đọc