[Thân ái đích, đại ca] Chương 1

(1)

Trầm Thược rón rén mở cửa phòng, thăm dò liếc nhìn vào bên trong, chậc… anh hai quả nhiên còn chưa về…! Thở dài, cởi giầy, ném túi sách xuống sàn, cậu liền lao vào phòng ngủ, nhào tới chiếc giường đôi siêu lớn mà cậu thích nhất~!! Ha ha~ sau này có thể ngủ cùng anh hai rồi~~ cứ nghĩ đến là lại muốn chảy nước miếng ~~~~~~~~>_<~~~~~~~!!!! Trầm Thược hưng phấn lăn qua lăn lại trên giường, thật thoải mái quá! Cuối cùng sau khi an tĩnh xuống, cậu lại nhớ tới bộ dáng ‘thất kinh’ của anh hai khi đêm qua đột nhiên Tiếp tục đọc

[BTTA] Chương 47

Đệ tứ thập thất chương

Vài khắc qua đi, Mục gia nhị lão vẫn dây dưa không chịu buông tha, khiến lãnh khí trên người Hoằng Nhưng cùng Mộ Hàm càng đậm, bọn họ nhất tề lùi về phía sau, chạy vội đến một chỗ khác trong đình viện, nhìn hai gò má Thụ Thanh hiện lên một mảng ửng đỏ say lòng người, dần dần phát ra tiếng rên rỉ có thể nghe thấy, ánh mắt lo lắng của Mộ Hàm cùng Hoằng Nhưng chạm vào nhau, cùng gật đầu một cái, hai người liền lắc mình lui khỏi y thất, nhìn thân ảnh Hoằng Nhưng cùng Mộ Hàm ôm Thụ Thanh trong lòng phi đi, Mục Ngữ thu hồi thực khí trong cơ thể, mang vẻ mặt đắc chí tựa vào lồng ngực Mục Ngôn: “Hà hà, xét tình trạng nội lực đã suy giảm của bọn họ Tiếp tục đọc

[Gift – Đoản văn] Sinh nhật của Uy Uy và 1 ngày của Tiểu Bạch

Món quà nhỏ dành tặng Tiểu Uy Uy nhân ngày sinh nhật, vật vã đến tận 3 rưỡi sáng T_T hy vọng nàng ko chê :”>

Chúc Uy Uy luôn vui vẻ và hạnh phúc ^^~

.

.

.

Sinh nhật của Uy Uy và 1 ngày của Tiểu Bạch

.

Tác giả: Tiểu Bạch

Thể loại: đoản văn, hiện đại hoang tưởng, 1 thụ 4 công, huynh đệ, sủng, ngọt, ngược (tác giả T_T), luyến đồng (?), HE

Cảnh báo trước khi đọc: Xin đừng ném đá tác giả (_ _!!)

.

.

.

Trong căn phòng bếp lượn lờ đám khói đen khét lẹt, một bầu không khí u ám lạnh lẽo đang bao trùm lên tất cả. Cảnh tượng… trông thật chẳng khác gì cái bản mặt xầm xì của lão Thiên gia trước khi nổi cơn giông tố.

Tiếp tục đọc

[Review] 2+! – Ambrosia

(hình ảnh chỉ mang tính lừa tình =)))

.

Tên gốc: 2+!

Tác giả: Ambrosia

Thể loại: hiện đại, âm nhạc, huynh đệ niên thương (cùng cha khác mẹ), nhất thụ lưỡng công, cao H, cường thủ hào đoạt, ngược tâm ngược thân, HE

Tình trạng: hoàn

………………………………………

Giới thiệu nhân vật: (by Tuyết Lạc)

Lịch Ươngkhả ái kiên cường thụ: thiếu niên 16 tuổi xinh đẹp đơn thuần, có tài năng thiên phú về đàn violonxen, từ nhỏ mất đi cha mẹ, được 1 vị lão làng trong giới âm nhạc nhận về nuôi nấng. Những tưởng mình sẽ được hưởng tình thân ấm áp của 1 gia đình mới cùng 2 người anh trai tài giỏi tốt bụng (?), nào biết rằng nơi em sắp bước vào lại là hang ổ của 2 con sói đói =.,=

.

Nguyệt Diệpphúc hắc bá đạo công: nhị ca mới của em, vốn là 1 “zai thẳng” nổi danh với biệt hiệu sát thủ tình trường, có lẽ bởi vậy mà khi nhận ra mình yêu em, anh luôn tự phủ nhận bằng cách thôi miên em thành con gái (_ _!!). Anh chẳng biết từ lúc nào đã tham luyến hơi ấm trên cơ thể em, đêm đêm lấy cớ trời lạnh mà rúc vào chăn em ngủ.

Nhận thấy em luôn ỷ lại vào đại ca mình, anh không kìm nổi ghen ghét, nhân cơ hội cha và anh trai sang Mỹ tham gia buổi diễn âm nhạc mà ở nhà cưỡng đoạt em, chẳng sợ nhận lấy muôn vàn lời mắng chửi đầy thù hận. Nếu trái tim em chưa thể thuộc về anh, vậy anh sẽ khiến thân thể của em phải yêu anh.

.

Nguyệt Thầntrầm tĩnh ôn nhu công: anh trai của Nguyệt Diệp, cũng chính là vị đại ca trên danh nghĩa của em. Ngay từ lần đầu gặp em, anh đã ấp ủ trong lòng 1 tình yêu cấm kỵ, nhưng sợ hãi không dám nói ra, chỉ dám lặng lẽ ở bên cưng sủng em, bênh vực em trước mỗi lần bị Nguyệt Diệp ức hiếp.

Lưu diễn từ Mỹ trở về, anh nhạy bén nhận ra sự khác lạ nơi em, cũng không lâu liền biết được lời giải. Thèm khát, đố kỵ, cũng lo lắng nếu mình làm lớn chuyện sẽ khiến em bị đuổi ra khỏi nhà, anh âm thầm thực hiện “âm mưu” đưa em đến trong vòng tay, dụ dỗ em vào học viện của mình, lợi dụng sự tin cậy cùng ỷ lại của em, tách em ra khỏi Nguyệt Diệp. Nhưng chiếc mặt nạ của “người anh trai tốt” rốt cục cũng vỡ nát hoàn toàn khi 1 lần không kiềm chế được cơn đói khát, anh lộ bản chất sói, bỏ ngoài tai những lời kêu khóc van cầu mà lao vào cắn xé em =.,=

.

Lịch Ương dù có dịu ngoan thế nào cũng không thể chịu nổi sự dày xéo cùng tranh đoạt điên cuồng của 2 con cầm thú, rốt cục bạo phát. Nhóm lang phải làm thế nào để khiến em tin tưởng vào tình yêu không thể kiềm chế được dục vọng của mình đây? =)))

……………………………………..

truyện về sau ngược công khá hay, nhất là anh Diệp, sẵn sàng chặt đứt ngón tay út của mình (ngón tay quan trọng nhất để chơi được violonxen, cắt đứt nó tức là cắt đứt con đường tiến tới âm nhạc) chỉ để cầu xin em quay về T_T

………………………………………………

Link Raw+VP: MF

.

.

.

[Thân ái đích, đại ca] Mở đầu

Mở đầu

Chào mọi người~ ta tên là Trầm Thược! Năm nay thật vinh dự, vẻ vang, hưng phấn, hãnh diện được trở thành học sinh năm nhất của trường trung học M!! Vỗ tay vỗ tay! Bổn thiếu gia lại lớn thêm một tuổi rồi! Trong các ngươi có người nào không thật tâm mừng thay cho ta, vậy tuyệt đối không phải chỉ cần nhận một cú đấm của ta là xong việc đâu nhé!!!!

Tiếp tục đọc

[BTTA] Chương 46

 

Đệ tứ thập lục chương

 

Hoằng Nhưng cùng Mộ Hàm nhìn Thụ Thanh đang đứng trong mưa ngay trước mắt mình, cảm giác tựa như cách một thế kỷ khiến hai phía nhìn nhau thật lâu, nắm ô trong tay, lại hoàn toàn quên che cho bản thân khiến Thụ Thanh bất giác rùng mình một cái, hai người mới vội vàng kéo tay Thụ Thanh đến tránh dưới mái hiên bên cạnh căn nhà tranh, nhìn Hoằng Nhưng nắm chặt tay Thụ Thanh một cách tự nhiên như vậy, thần sắc ảm đạm ở trong mắt Mộ Hàm lại chậm rãi lan tỏa, y lặng lẽ buông ra hơi ấm trong tay, mang theo chút mỉm cười khô khan lui về phía sau một bước.

Tiếp tục đọc

[CTBBGT] Chương 82: Kết thúc …

Ngày Kiều Cảnh An xuất viện, mặt trời rực rỡ tỏa sáng trên cao, ánh nắng rọi lên người, làm phỏng rát làn da, ngẩng đầu nheo mắt nhìn mạt trời, rất nhanh đã có một cái ô che trên đỉnh đầu của cậu.

Nghiêng đầu liền nhìn thấy gương mặt tươi cười ôn hòa của Kiều Sâm, Kiều Cảnh An cong cong khóe miệng, nắm lấy bàn tay đang cầm chuôi ô của anh, sau đó… rút ra một chiếc quạt, nhàn nhã quạt gió, vừa mới đi một bước ra khỏi cửa chính của bệnh viện, nháy mắt đã nghe thấy tiếng ”tách tách” vang lên khắp bốn phía.

Tiếp tục đọc