[CTBBGT] Chương 80: Trả thù …

“Kiều tiên sinh, em trai ngài đã được chuyển từ phòng cấp cứu đến phòng hồi sức, chỉ cần điều dưỡng tốt, thân thể sẽ dần dần khôi phục.”   Trải qua hơn mười tiếng đồng hồ cấp cứu, Kiều gia Nhị thiếu gia cuối cùng đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, viện trưởng cũng thở phào một hơi, đi đến bên cạnh nam nhân đang trầm mặc, sau khi nói một số việc cần chú ý khi chăm sóc bệnh nhân, liền phát hiện đối phương dường như không có phản ứng gì.

“Kiều tiên sinh?” Viện trưởng đáng thương xoa xoa mồ hôi trên trán, vì cái gì ông cảm thấy vị Kiều gia đương gia này không nói lời nào cũng đáng sợ như vậy?

“Cám ơn viện trưởng.”  Kiều Sâm hồi thần, mở miệng nói: “Tôi đi thay trang phục vô khuẩn, tới chỗ Tiểu An.”

“Vâng, vâng, không có vấn đề.”  Viện trưởng lại thở ra một ngụm khí lớn, vội vàng bảo người đứng phía sau nhường đường, mồ hôi trên trán lại bất tri bất giác rơi xuống.

***

Đi vào phòng hồi sức, Kiều Sâm cầm tay Kiều Cảnh An, ấm áp, giống như lòng anh bây giờ vậy, anh tựa ở bên giường, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc trên trán Kiều Cảnh An lên, lúc này trên mặt cậu đã được tẩy rửa sạch sẽ, không còn thấy những vết máu.

Gỡ khẩu trang xuống, nhẹ nhàng hôn hôn mu bàn tay của Kiều Cảnh An, Kiều Sâm ghé vào bên tai cậu nói: “Tiểu An, em chờ anh, anh rất nhanh sẽ trở về.”  Đứng dậy đi ra khỏi phòng bệnh, Kiều Sâm nói với mấy nhân viên hỗ trợ chăm sóc bệnh nhân: “Chiếu cố thằng bé cho tốt, buổi chiều tôi sẽ về đây xem.”

Mặt trời giờ phút này đang nhô lên từ phía Đông, tia nắng ban mai chiếu sáng trên mặt Kiều Sâm, lại gây cho người ta có một loại cảm giác khắc nghiệt.

***

Chín giờ sáng ngày hôm đó, Kiều thị tổng tài mở cuộc họp báo, nói là vụ việc này đã có cơ quan cảnh sát tham gia điều tra, hy vọng sẽ nhanh chóng làm rõ chân tướng sự thật.

Mười giờ sáng ngày hôm đó, có người thông báo cho cơ quan cảnh sát , nói đã biết rõ đến tột cùng là ai bày ra chuyện này.

Mười hai giờ sáng ngày hôm đó, Lâm gia Đại thiếu gia bị cảnh sát bắt được tại một quán rượu, tội danh là thuê sát thủ giết người.

***

“Kiều tiên sinh, nghi phạm đã được đưa đến.”   Một cảnh sát đi vào cửa, sau lưng còn dẫn theo một người đeo còng tay thần sắc mệt mỏi.

Lâm Tông thật không ngờ chính mình lại bị lộ nhanh như vậy, cũng không nghĩ đến Kiều Sâm sẽ tìm tới trả thù hắn, lại còn hạ thủ mạnh tay như vậy, hắn cười lạnh nhìn về phía Kiều Sâm: “Như thế nào, em trai bảo bối nhà ngươi có cứu được không?” Hắn đã nghe thủ hạ về báo tin, tuy thằng em kia của hắn không chết, nhưng Kiều gia Nhị thiếu gia lại bị một phát súng xuyên ngực, cơ bản không có khả năng sống sót. Kiều Sâm hôm nay có phản ứng như vậy, chẳng lẽ Kiều Cảnh An đã không thể sống được? Nghĩ vậy, Lâm Tông thấp giọng nở nụ cười, hắn mặc dù thua, nhiều nhất cũng chỉ phải nghỉ ngơi trong tù mấy năm, chính là Kiều gia Nhị thiếu gia lại phải nằm cả đời trong mộ.

Kiều Sâm mặt vô biểu tình liếc nhìn Lâm Tông, sau khi nhìn qua luật sư bên cạnh mới nói: “Rất đáng tiếc, Tiểu An vẫn còn sống, chỉ là cuộc sống của ngươi sau này có lẽ sẽ không thể yên ổn.”

“A, bị một viên đạn xuyên thủng ngực mà còn có thể sống được.”  Lâm Tông ngồi xuống đối diện Kiều Sâm, tựa tiếu phi tiếu nói: “Chẳng lẽ Kiều gia Nhị thiếu gia là yêu nghiệt?”

Kiều Sâm nheo mắt, căn bản không thèm để ý đến những lời khiêu khích này của Lâm Tông, mà chỉ chậm rãi dùng đầu ngón tay gõ xuống mặt bàn, đột nhiên mở miệng nói: “Biết rõ cuộc sống trong tù là dạng gì không?”

Lâm Tông không trả lời.

“Phòng dơ bẩn, còn có những phạm nhân thô lỗ, ta thực muốn biết, một Lâm Đại Thiếu gia phong lưu ở trong tù sẽ thành bộ dáng gì nữa?” Kiều Sâm mỉm cười: “Chắc sẽ vô cùng thú vị, cho dù mẹ của ngươi có nghĩ cách cứu ngươi ra tù, lúc đó Lâm gia cũng sẽ không còn là của ngươi nữa.”

Sắc mặt Lâm Tông biến biến: “Kiều Sâm!”

Kiều Sâm giận tái mặt nói: “Đáng lẽ ngươi không nên làm tổn thương Tiểu An. Ta ngay cả một câu nặng lời cũng chưa từng nói qua với thằng bé, vậy mà ngươi cũng dám sai người ta làm thằng bé bị thương thành như vậy.”  Kiều Sâm nghĩ đến quá trình cấp cứu kinh tâm động phách đêm qua, khóe miệng bật ra một tia cười lạnh: “Lâm Đại Thiếu gia, ta sẽ khiến cho ngươi hưởng thụ cuộc sống trong tù thật là tốt.”

Lâm Tông thấy biểu tình này của Kiều Sâm, trong lòng hoảng hốt, hắn đương nhiên biết rõ ở nơi này có thể mua được bao nhiêu tay chân, hơn nữa Kiều Sâm rõ ràng có thể dùng rất nhiều phương pháp để trả thù hắn, tại sao phải lựa chọn một loại trả thù nhìn có vẻ bình thường nhất trong số những loại bình thường nhất như vậy.

Nếu nói đây là bởi vì Kiều Sâm tuân theo pháp luật, Lâm Tông chỉ cảm thấy đây là trò cười đáng cười nhất trên đời này.

Có đôi khi, khiến cho người ta mất đi tất cả thì sống so với chết còn đáng sợ hơn.

Kiều Sâm cất kỹ tài liệu trong tay, lạnh lùng mở miệng nói: “Ta sẽ chờ phán quyết cuối cùng của pháp luật đối với ngươi.”

***

Trong bệnh viện, Vương quản gia đang đứng canh giữ ở ngoài phòng bệnh, ánh mắt rơi xuống trên người thiếu niên mặc quần áo bệnh nhân trước mặt, ông lễ phép khom người nói với thiếu niên: “Lâm Nhị thiếu gia, mời cậu trở về nghỉ ngơi, thiếu gia nhà chúng tôi đã vượt qua cơn nguy kịch, hiện tại chỉ cần tĩnh dưỡng mà thôi.”

Lâm Thư nhìn ra được lão nhân trước mắt đối với mình mang theo chút bài xích, tuy đây là một phần giận chó đánh mèo, thế nhưng hắn lại là cam tâm tình nguyện, dù sao nếu không phải do mình, Kiều Cảnh An vốn sẽ không bị thương như vậy, lại còn thiếu chút nữa đã mất đi mạng sống.

Buổi sáng lúc nghe y tá ở đây nói một số chuyện xảy ra đêm qua, hắn thật không dám đi nghĩ, nếu như Kiều Cảnh An thật sự xảy ra chuyện gì, hắn sẽ làm sao chịu nổi.

Vương quản gia đứng thẳng người, bày ra tư thái chuẩn mực của một quản gia, chỉ là đến bây giờ Nhị thiếu gia vẫn còn nằm ở trong phòng hồi sức, nên trong sự lễ phép này lại có thêm vài phần xa cách.

Một người nếu đã chết đi, vậy thì cái gì cũng không còn nữa, sau khi ông biết rõ chuyện giữa thiếu gia cùng Nhị thiếu gia, có khiếp sợ, có tự trách, cũng đã từng định làm cho hai vị thiếu gia tách ra, chính là sau khi biết được Nhị thiếu gia gặp chuyện không may, ông mới cảm thấy, hết thảy cũng không quan trọng, quan trọng là … Nhị thiếu gia vẫn là sống tốt, thiếu gia cũng sống tốt.

Nếu hai vị thiếu gia ở bên nhau, có thể sống hạnh phúc vui vẻ, những thứ khác liền không còn quan trọng nữa.

Có đôi khi ánh mắt của thế tục, lại là nấm mồ chôn vùi hạnh phúc, Kiều gia nhị vị thiếu gia, không cần vì những hư danh kia mà lãng phí cuộc đời của mình. Ông là quản gia của Kiều gia, đồng thời cũng là một bậc trưởng bối đã dõi theo thiếu gia lớn lên, tự đáy lòng ông hy vọng đứa bé lạnh lùng từ nhỏ này có thể hiểu được yêu một người là như thế nào, và được một người yêu là như thế nào.

***

Lâm Thư trở lại phòng bệnh của mình sau, bắt gặp Lương Khương đang mang theo một giỏ hoa quả tiến đến, nhìn thấy hắn, Lương Khương đỡ hắn đến trên giường: “Cậu bị thương, tốt nhất đừng chạy loạn.”

Lâm Thư nhìn hắn một cái: “Tôi đi thăm Kiều Cảnh An.”

Sắc mặt Lương Khương có chút buồn bã: “Đêm qua, cậu ta thiếu chút nữa…”  Nghĩ đến những hành động kia của Kiều Sâm, hắn vẫn nhịn không được cảm thấy kinh hãi.

“Tôi biết.”  Tay Lâm Thư có chút phát run, trong mắt có loại tâm tình nào đó chợt lóe lên, nhưng lập tức đã biến mất không dấu vết, miễn cưỡng cười nói: “May mà cậu ta không sao.”  Trong đầu hiện lên hình ảnh trên chiếc áo sơmi màu sáng nhuộm đầy máu tươi, Lâm Thư cảm thấy toàn thân không ngừng phát run.

Thì ra… hắn sợ hãi người này biến mất đến như vậy.

“Kiều Sâm… anh ta rất quan tâm tới cậu em trai này.”  Lương Khương gọt một quả táo đưa cho Lâm Thư: “Vô cùng quan tâm.”  Quan tâm đến mức đã vượt qua ranh giới của tình anh em.

Lâm Thư cắn một miếng táo, cảm thấy trong cổ có chút khổ sáp, một lúc lâu sau, hắn lên tiếng nói: “Tôi biết.”

…………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Lâm Thư nhận ra… thì đã muộn rồi, khổ thân :))

Hẹn gặp lại mọi người vào một ngày không xa :D

Advertisements

44 responses to “[CTBBGT] Chương 80: Trả thù …

  1. Hú dè! Phải mình com đầu hông ta. Ai da, đã lâu không được đọc chương mới, thật là phấn khích quá đi. Cảm ơn Hắc tỷ, Bạch tỷ nha. Em yêu 2 người.

  2. OMG~

    Các nàng định để ta vào vườn thú chiếm bát cơm của hươu cao cổ sao :-ss Chờ chương mới của các nàng mà cổ ta cũng dài ra cả thước r` này T.T. Hôm nào cũng phải vào blog follow check check làm mắt ta cũng sắp dại ra luôn :-s Ta biết các nàng vất vả nhưng truyện đang lúc hồi hộp nên ta nhân tâm nhộn nhạo a~

    Cuối cùng Sâm ca cũng trả thù nga, tốc độ thực nhanh ;)). Nhưng sao phương thức hơi nhẹ nhàng nhỉ :-s Sâm ca tự nhiên muốn tích đức sao :-s Ta còn tưởng Đại Lâm phải trải qua vài tai nạn “vô tình” nào đó hoặc ít ra khi cảnh sát tìm được để tống vào tù thì tâm hồn thể xác cũng phải méo mó hết cả r` chứ :-s. Sr nhưng ý nghĩ ta hơi bị tiêu cực :”> Ta là ta hận a ~~~ dám làm tổn thương Tiểu An còn rủa Tiểu An chết chứ X-(

    Cảm ơn các nàng đã edit a :-*.

    Chương tiếp theo a~~~ Ta đợi ta đợi ta đợi =p~

  3. Chỉ còn một chương nữa thoy là hoàn rồi *la hét*…kết thúc rồi *nước mắt lã chã*…hừ ta mún nge chi tiết tiết mục hành hạ tên khốn kia ntn a *đập bàn*…anh Thư *run run*…anh đây là muốn ngược công hả..dù anh có nhận ra sớm đey nữa thỳ cũng khó mù tranh giành vs sự bá đạo của anh Sâm…thế nên dù sớm hay muộn anh cũng là ng khổ nhất…anh hãy thử hướng về Lương Khương xem -nhân vật nam phụ đáng iu mù chưa có ng iu kìa..*chớp chớp mắt*

    pi ét : Tiểu Bạch nàng đi đâu a…gì mù hẹn gặp lại vào một ngày ko xa ???

  4. cuối cùng cũng đợi dk chương này, t nhớ e An quá a, mong e sớm bình phục nha, mà nàng bảo hẹn gặp lại vào 1 ngày ko xa là seo, đừng nói là sắp bỏ chúng ta mà đi a. Tại câu này toàn thấy ở mấy tr xuất bản nửa chừng mà, nàng cố hoàn nhá.

  5. cuối cùng cũng đợi dk chương này, t nhớ e An quá a, mong e sớm bình phục nha, mà nàng bảo hẹn gặp lại vào 1 ngày ko xa là seo, nàng đi đâu zợ? “3”

  6. aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa chương mới .
    uj chờ típ huhuuu ngắn wá lạc nhj oj7
    ôi lâu lắm rùi mới gặp e an sâm ca
    ôm ôm lạc nhj maj nhi
    chương típ nào

  7. oa ta khóc
    bác wan ja kô hổ là hủ
    bác đã ủng hộ rùi
    {lạc nhj cho ta gặp riên bác wan ja}
    “xin chữ kí”

  8. oa~
    đúng là tình yêu vượt wa cả thần chết a~
    ta mún đồng hóa thần chết đạj ca wá~
    ta thấy ngườj đáng sợ nhất chíng là lão wản gja a~ bình tĩnh đến đáng sợ a~

  9. a chang XICHHUYET lâu mới thấy chàng nha .
    đúng là ngày thường thấy bác như vậy
    đúng thời điểm bác là người thấu nhất
    à chàng XICHHUYET cho ta xin nick của chàng đi

  10. Còn 3 chương nữa là End rùi. Tiểu Bạch nàng ơi, mau cữu rỗi linh hồn của chúng ta đi. Để ta thả lòng mà theo đuôi nàng bên BTTA chứ? T^T

  11. ta đọc onl đến chương 23, định ngủ 1 lát dậy onl mt để thank thì nhà nàng đã ẩn mất r T^T

    mấy nhà khác cũng vậy hết a~ năm nay s thị phi lắm thế :((

  12. Mình nghi Lâm Thư yêu tiểu An từ vài chương trước, giờ thì rõ rồi, nhưng Lâm Thư làm sao xen vào được, tình cảm của hai người kia đã bền chặt tới nỗi thắng cả thần chết cơ mà.

    Xem đoạn Kiều Sâm lo lắng cho tiểu An, rồi khóc gọi tiểu An trở về mình muốn khóc, một người lạnh lùng lại có thể khóc như một đứa trẻ như thế, làm sao ai có thể nghĩ bản thân yêu tiểu An hơn anh cơ chứ. Tiểu An vì nghe được lời gọi của anh, mới trở lại, cậu đâu muốn bỏ anh lại một mình, để anh đau khổ đâu.

    Quản gia Kiều thị dữ dằn ghê luôn, Kiều Sâm mà ăn mất một quả trứng của tiểu An còn ko được, huống hồ gì vì Lâm Thư và Lương Khương mà tiểu An suýt chết, ông ko phải ko thèm nói chuyện tới luôn là đã lịch sự lắm rồi.

    May mà chương 80 là tiểu An đã tỉnh lại cuối chương, ko thì mình chờ chương cuối chắc sốt ruột chết mất.

  13. có cảm giác Lâm Thư ‘có gì đó’ với Tiểu An
    mình thích nhân vật này nên cũng hên là tác giả ko đào sâu vào tâm trạng Lâm Thư
    nếu ko mình sẽ rất đau lòng a~
    còn cái tên Lâm Tông
    chỉ mong sẽ có vài dòng miêu tả cái cuộc sống ‘tốt đẹp’ của hắn sau này kaka

  14. Pingback: [Mục lục] Công Tử Biến Bại Gia Tử | Tuyết Ngàn Năm

  15. Pingback: Công Tử Biến Bại Gia Tử | thiennguyetsontrang'sBlog

  16. Trời ạ…
    Trái tim bé nhỏ của tiểu trạch nam ta khi đọc chương này tí nữa là bệnh tim tái phát mà đi về với cát bụi (T^T).
    Hình ảnh anh Sâm khóc như một đứa trẻ vì thấy mình bất lực nhìn người mình thân nhất (người yêu) ra đi trên tay mình thật là 555, hên mà tác giả dùng phép cho em nó sống lại. Cảm ơn chủ nhà.

  17. Pingback: [Mục lục] Công Tử Biến Bại Gia Tử | Kho của Boo

Trả lời thuquanpham Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s