[BTTA] Chương 34

 

Đệ tam thập tứ chương

 

Đem quyển sách trên tay đặt lên bàn, Thụ Thanh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ rồi thở dài một hơi, tuy rằng thân thể đã dần chuyển biến tốt, nhưng khi tầm mắt liếc đến sợi xích sắt trên chân, tâm hắn vô luận như thế nào cũng không tốt lên được.

‘Cốc cốc. . .’

 

“Vào đi.”

 

Vãn Hoa vâng theo tiếng trả lời mà bước vào, đem bát thang trên khay đưa tới trước mặt Thụ Thanh, cung kính nói: “Thanh chủ tử, đã đến giờ ngài phải uống thuốc.”

 

Tiếp nhận bát thang, mùi máu tươi nồng đặc liền truyền vào mũi Thụ Thanh, hắn khẽ nhíu mày, lại đặt bát tới trên bàn: “Vãn Hoa, ngươi có thể nói cho ta biết, trong chén thuốc này đến tột cùng là cái gì không?”

 

Nghe Thụ Thanh hỏi, Vãn Hoa chần chờ một chút, mới hồi đáp lại: “Khởi bẩm Thanh chủ tử, thứ này chính là máu lộc, rất có lợi đối với thân thể của ngài.”

 

Đem biểu tình của đối phương thu hết vào đáy mắt, Thụ Thanh mỉm cười: “Là vậy sao?”

 

“Dạ, thuộc hạ tuyệt không nói dối.” Không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo của Thụ Thanh, Vãn Hoa chỉ có thể cúi đầu.

 

Một lần nữa cầm lấy cuốn sách vừa để trên bàn, Thụ Thanh đem tầm mắt chuyển vào trang sách: “Vậy ngươi ra ngoài trước đi! Ta mệt rồi.”

 

“Thanh chủ tử, chủ nhân đã căn dặn, phải chờ ngài uống hết thuốc thuộc hạ mới có thể rời đi.”

 

“Không uống, lời của chủ tử ngươi không có tác dụng đối với ta.” Thanh âm ôn hòa lại mang theo kiên định cùng quật cường khiến cho người ta không thể khinh nhờn.

 

Vãn Hoa quỳ gối xuống đất: “Xin… Cầu xin chủ tử đừng làm thuộc hạ khó xử.”

 

Khóe miệng Thụ Thanh khẽ nhếch lên một đường cong, hắn đứng dậy, tiếng vang ‘lạch cạch’ của sợi xích sắt dưới chân khiến tiếng cười của hắn càng thêm thanh thúy: “Vãn Hoa, ta tin ngươi cũng hiểu mà.” Không muốn nhiều lời nữa, Thụ Thanh xoay người đi vào phía trong phòng, lưu lại chỉ còn Vãn Hoa vẫn đang quỳ dưới đất, một mình một người dõi theo thân ảnh Thụ Thanh dần biến mất khỏi tầm mắt y.

 

Thời gian một chén trà nhỏ trôi qua, một tiếng rống to không áp chế được lửa giận vọng ra từ trong phòng: “Tại sao không chịu uống thuốc?”

 

Không thèm để tâm tới cơn giận giữ của đối phương, Thụ Thanh chỉ chăm chú xem quyển sách trên tay, cũng không để ý tới Mộ Hàm mang hàn khí đầy người đang đứng bên cạnh hắn, thái độ này khiến nội tâm vốn chất chìm phiền muộn của Mộ Hàm càng thêm hỗn độn, y thô bạo bóp chặt bả vai bạc nhược của Thụ Thanh, cưỡng chế lôi kéo gương mặt Thụ Thanh hướng về phía y: “Tại sao? Ngươi biết rõ chỉ cần một ngày không uống thuốc ngươi sẽ chết, chẳng lẽ ngươi chán ghét ta, chán ghét đến mức ngay cả sinh mệnh của chính mình đều không cần nữa sao?”

 

Nhìn bộ dáng Mộ Hàm như vậy, tâm Thụ Thanh chẳng hiểu sao lại quặn thắt từng cơn, hắn đem tất cả những gì Mộ Hàm lặng lẽ làm cho mình đều lưu vào trong mắt, nhưng đã không phải tình yêu thì chung quy vẫn không phải tình yêu, hắn không thể cho đối phương thêm hy vọng, như vậy sẽ làm đối phương càng lún càng sâu. Không đành lòng cứ nhìn vẻ mặt thống khổ của Mộ Hàm, Thụ Thanh cúi đầu ngoảnh sang hướng khác.

 

Thái độ im lặng của Thụ Thanh khiến Mộ Hàm có loại cảm giác đau đớn đến tê tâm liệt phế, y buông xuống bàn tay còn đặt trên vai Thụ Thanh, cúi người, dịu dàng ôm đối phương vào trong ngực, dường như cơn giận tựa bão táp trước đó nháy mắt đã tan đi, lưu lại chỉ còn là sự ôn nhu đặc biệt đối với riêng hắn. Y hít lấy mùi hương thơm ngát trên những sợi tóc của Thụ Thanh, nhẹ nhàng đặt môi lên đỉnh đầu hắn, tựa như muốn đem toàn bộ sinh mệnh của mình dung nhập vào cơ thể của đối phương, bảo trì tư thái này một lúc lâu, Mộ Hàm mới nhìn xuống người trong lồng ngực mình, lời nói ôn nhu cùng thâm tình cũng theo đó mà bật thốt lên: “Ngươi không cần phải làm vậy, ta sẽ không để cho ngươi chết.”

 

Thấy được ánh mắt kiên nghị của Mộ Hàm, mấy câu cự tuyệt lạnh lùng mà Thụ Thanh vốn định nói ra đột nhiên không thể xuất khẩu. Nhìn thẳng vào đối phương, sợ hãi trái tim mình sẽ không kiềm chế được mà bị nhấn chìm trong sự ôn nhu này, Thụ Thanh lui bước về phía sau, xích sắt trên chân bởi thế mà phát ra tiếng va chạm thanh thúy giúp hắn nháy mắt đã thanh tỉnh. Hắn gục đầu xuống, lắc quầy quậy, khi ngẩng lên, tiếu dung nhàn nhạt nơi khóe miệng cũng đã vương theo sự xa cách cùng lãnh đạm: “Mộ Hàm, ngươi và ta có thể làm bằng hữu.” Bằng hữu rất tốt, nhưng vĩnh viễn cũng không thể là người yêu.

……………………………………………………..

Tiểu Bạch: câu này của em Thanh ngoài đời là dễ bị đánh lắm =)))

.

.

.

Advertisements

23 responses to “[BTTA] Chương 34

  1. Bá đạo như anh Nhưng có phải hay không? Cứ gạo nấu thành cơm thì em nó hết đường cự tuyệt, cùng lắm chỉ dằn vặt trong chốc lát rồi tiến đến sự nghiệp lưỡng công thôi.
    Tiểu Bạch bộ drop bộ DPKTH hay sao vậy? Nàng viết hay quá chừng mà T^T

  2. =)) hok xích em nó lại chạy mất như bữa trc ah` mà lần này chạy là chạy thẳng tới cửu tuyền luôn ah lúc đấy Mộ Hàm tiên sinh có muốn bắt cũng bắt hok đk =)). Ta hok ngờ đấy dùng vải cưa cấy như anh Hàm mà cây đã đổ đến nửa rồi =)) =)) còn tí xíu nữa là đại công cáo thành thế mà anh nó vướng cái xích khổ ghê hok xich không được mà không xích cũng không xong ? Khổ thân ảnh ♥~~~
    Ps: iu nàng ta hóng truyện mãi dạo này nàng toàn review vs spoil ah` =.=

  3. TT.TT xem chừng kiểu này còn lâu ta ms đc xơi xôi thịt =,,= nàng à, hem bik ngày xưa a Nhưng thịt a Thanh thế nào mà nhanh gọn lẹ vậy nhể :))) chắc a Hàm phải học thêm lớp phụ đạo thui ;”>

  4. ta thấy anh Nhưng đâu có bí quyết gì đâu a! cũng chỉ là cường ngạch đem lên giường thoi! cái chính là lúc mới đầu hình như ẻm ấy còn bỡ ngỡ với lúng túng thôi…sau này đã..quen rồi thì mới “cứng rắn” được như vậy! tội cho anh Hàm đến sau a!! à quên! thank nàng đã post luôn hai chap! *ôm ôm*

  5. **phẫn nộ đập lun cái ghế còn sót lại*** ai cho công ngược đãi thụ hử, sao lại xích em nó thế hử , ta đồng ý với nàng là ko xích thì em nó đố chạy được a! ,nên phản đối bạo lực nha !!!!
    **nói nhỏ***mà chắc Hàm ca của mình rút lại từ bài học xương máu lần trước a!!!

Trả lời Tuyết Lạc Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s