[BTTA] Phiên ngoại chi Sơ ngộ – Thập Nhất

 

Phiên ngoại chi sơ ngộ ( Thập Nhất )

 

Thập Nhất.

 

“Ta có thể hỏi ngươi một vấn đề không?”

 

Nghe thanh điệu rất ít khi mang theo nghiêm túc của Hồi Vân, Thụ Thanh gật gật đầu: “Ngươi và ta là hảo hữu đã nhiều năm, khụ khụ. . . Có chuyện gì ngươi cứ hỏi đi!”

 

Rót một chén nước cho Thụ Thanh, thật cẩn thận đưa tới trước mặt hắn, Hồi Vân mới dùng ngữ điệu khá bình tĩnh hỏi Thụ Thanh: “Ngươi. . . thích ta không?” Bốn chữ đơn giản này, lại khiến trái tim của Hồi Vân mãnh liệt nhảy lên, cứ như cả cuộc đời đều chỉ dùng để đợi một câu này, y ngừng hô hấp im lặng nhìn vào hai mắt Thụ Thanh.

 

Tiếp nhận chén nước trong tay đối phương, Thụ Thanh hơi nhíu hàng mi thanh tú, cười: “Ngươi bị làm sao vậy?” Hồi Vân chưa bao giờ đi hỏi loại chuyện kỳ quái này, hôm nay y lại làm sao thế?

 

“Nói cho ta biết.”

 

Thụ Thanh nhìn thẳng về phía Hồi Vân đang mang vẻ mặt nghiêm túc dị thường: “Đương nhiên thích, ngươi là tri kỷ duy nhất của ta, ta đương nhiên thích ngươi.”

 

Không cần hỏi nữa, một câu đơn giản này đã khiến Hồi Vân hiểu được đáp án, y đem nỗi chua xót trong nội tâm ẩn dưới nụ cười thoải mái: “Ha hả, ta chỉ biết ngươi sẽ nói như vậy, quả thực không thấy hài hước chút nào.”

 

Cảm thấy Hồi Vân bề ngoài tuy không có gì khác biệt, nhưng bên trong dường như lại có chút bất đồng với ngày thường, trái tim Thụ Thanh không hiểu sao lại đột nhiên co thắt: “Hồi Vân, ngươi làm sao vậy?”

 

Hồi Vân khẽ nở nụ cười: “Không sao, ta có chút việc còn chưa xử lý xong, lát nữa sẽ lại đến thăm ngươi.”

 

Trong nhãn đồng đen láy của Hồi Vân thoáng hiện lên một tia ảm đạm, nhưng cũng đủ để khiến một người luôn tỉ mỉ tinh tế như Thụ Thanh phát giác: “Hồi Vân. . . .” Bưng miệng vết thương đang từng trận tê đau, Thụ Thanh dùng một tay chống thân ngồi dậy.

 

Vội đỡ lấy Thụ Thanh đang tái nhợt mặt vì đau, Hồi Vân có chút trách cứ nói: “Đừng lộn xộn, cứ như vậy miệng vết thương sẽ vỡ ra đấy.” Vô tình đối chọi lại đôi mắt trong suốt của Thụ Thanh, Hồi Vân vội quay đầu né tránh, trong lòng thở dài một hơi: “Ta đi đây, tối nay gặp.”

 

Vỗ nhẹ bả vai đơn bạc của Thụ Thanh, Hồi Vân cười đến dị thường ôn nhu: “Nhớ nghỉ ngơi cho tốt.” Lời nói nhẹ tựa cơn gió không hề mang chút nặng nề, truyền ra từ trong miệng Hồi Vân, cứ như lần này đi sẽ không bao giờ quay về vậy, y cười, chăm chú ngắm nhìn Thụ Thanh trước mặt, tựa như muốn đem hình dáng của hắn khắc sâu trong đôi mắt, bàn tay Hồi Vân nhẹ nhàng buông xuống từ trên vai Thụ Thanh, ra vẻ tất cả đều không còn để ý nữa, xoay người chuẩn bị rời đi.

 

Biểu lộ cùng lời nói của Hồi Vân khiến Thụ Thanh không hiểu sao có cảm giác vô cùng bất an: “Hồi Vân. . . , ngươi. . . .” Nhưng khi nhìn đến khuôn mặt quay lại mỉm cười của Hồi Vân, Thụ Thanh lại cái gì cũng không hỏi ra miệng được.

 

“Sao vậy?”

 

“Không có gì.”

 

Hồi Vân ôn hòa cười, chờ sau khi xoay người, vẻ tươi cười vẫn luôn hiển lộ nãy giờ đã nhanh chóng trôi đi khỏi gương mặt y, cảm giác khô héo trong lòng chậm rãi lan tỏa, huyết mạch dường như cũng đang cuộn trào trong chua xót, y đẩy cửa ra, hình ảnh lập tức phản chiếu trong đôi mắt không hề mang ánh sáng, chính là thân ảnh vàng chói của hoàng huynh.

 

Hồi Vân khẽ nhếch lên khóe miệng: “Hoàng huynh, ngươi có thể cùng ta uống một chén không?”

 

Hoằng Nhưng nhìn sắc mặt ảm đạm lại cố vờ như vô sự của Hồi Vân, trong lòng không hiểu tại sao lại hiện lên một tia vui sướng, y gật đầu: “Được.”

……………………………………………………

Tiểu Bạch: a Nhưng, đây rõ ràng là cười trên nỗi đau khổ của ng khác nha =.,=

.

.

.

Advertisements

30 responses to “[BTTA] Phiên ngoại chi Sơ ngộ – Thập Nhất

  1. tất nhiên phải cười mạnh chứ tuy thằng em zai yêu quý trái tim vỡ nát cơ mà tim nó không vỡ là tim ảnh vỡ ah nha =)). Nhưng mà đúng là cười người hôm trước hôm sau người cưới cứ ki bo với anh em con cái nên sau này mới phải chia sẻ bạn Thanh với ngoại nhân =)) đúng là gieo nhân nào gặt quả đấy mà =)) đáng đời anh thôi

  2. quả này anh Nhưng rất chi là tâm viên ý mãn uống rượu thất tình của Vân ca mà cười thầm, không hiểu sao đến đoạn này ta đột nhiên nhận ra anh Nhưng cũng có lúc …đểu như bao anh công khác khi thấy những tình địch bị người mình thích …cho out..nhỉ??? cơ mà cũng xin chia buồn với Vân ca…thôi thì có duyên vô phận anh chịu khó xếp hàng đợi kiếp sau cùng Thanh Thanh tái kiến! hiện tại anh đành đứng nhìn thui!!..*nín cười*

  3. sao anh ko nói: “Thụ Thanh *nhìn đấy thâm tình + nắm tay * ta thực lòng yêu ngươi, gả cho ta nhé” rồi sau đó xem phản ứng thế nào, chứ hỏi cái câu thế kia tối nghĩ kinh người

  4. a Nhưng đê tiện wá!
    tội a Vân ghê… nỗi đau của a ý làm ta nhớ đến câu
    “nhân gian đảo mắt mấy ngàn năm
    lương duyên ai oán nhân sinh hiểu được?
    đôi ta cô phụng vô duyên
    cầu người hạnh phúc ta cũng phụng bài”
    dù ta cũng chả nhớ đã đọc nó ở đâu nữa…
    _,,_!!!

  5. **vẫy vẫy khăn** vĩnh biệt 1 cái đuôi đã bị NHưng ca + Thanh ca ta hạ đo đất
    **quay qua đập bàn*** vầy là seo Bạch Bạch , ra h6ì nào sao ta hổng có hay thế này **khóc** sao ko có mail báo cho ta, đọc xong cái review ngó wa thấy số 12, hết hồn 11 đâu mà 12, **khóc** mail của ta~~~~~~~~

  6. Nhi thì thấy tại anh nhát we nên mất vợ, chứ theo cái kiểu miêu tả tình cảm của Thụ Thanh như vầy thì nếu anh can đảm thổ lộ cường ngạnh bám đuôi, nói chung làm keo dính sắt hay giả thương tâm thì em nó đổ hay ý mà, tại Thanh ca cũng ko phải vô tình zoi anh nha. Cái tội ko chịu mời hủ làm quân sư, bảo đảm câu là dính.

  7. >.< uầy, cò mà Vân Hồi là mối tình đầu của Thụ Thanh thì có. Nếu Vân Hồi ns rõ chưa chắc đã k thành, đúng là ngốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s