[CTBBGT] Chương 73: Một bát canh …

Xe hơi đỗ trước biệt thự Kiều gia, Kiều Sâm sờ sờ đầu Kiều Cảnh An: “Em vào nhà bảo nhà bếp chuẩn bị trước đi, thích ăn gì cứ nói.”

Kiều Cảnh An liếc nhìn Kiều Sâm, cũng không hỏi gì khác, chỉ nhẹ gật đầu, mở cửa xe ra, bước nhanh vào cửa chính Kiều gia.

Sau khi Kiều Cảnh An đi vào cửa, nụ cười trên mặt Kiều Sâm lập tức biến mất, giương mắt nhìn tài xế trên ghế lái xe, không nói một lời.

Tài xế trong lòng bàn tay đã đầy mồ hôi lạnh, chuyện mà hắn được chứng kiến đêm nay đã vượt qua phạm vi hiểu biết của hắn. Kẻ có tiền có rất nhiều chuyện không thể để người khác biết, nuôi tình nhân, nuôi MB, thậm chí sinh hoạt cá nhân thác loạn, hắn gặp qua cũng không ít, nhưng hắn thật không ngờ hai anh em Kiều gia lại có loại quan hệ này.

Kiều Sâm quang minh chính đại cho hắn biết bí mật này, càng khiến cho hắn kinh hồn táng đảm.

“Chú đã ở nhà chúng tôi công tác được gần mười năm rồi.”  Kiều Sâm tựa tiếu phi tiếu mở miệng: “Có gì không quen không?”

Tài xế thanh âm khô khốc nói: “Không có.”  Tiền lương Kiều gia phát cho rất cao, phúc lợi tốt, thậm chí có việc xin nghỉ cũng không sao, công việc này là vô cùng tốt, nhưng trong lòng của hắn lại hiểu rõ, sự tình hôm nay nếu như không giữ được bí mật, hắn không chỉ sẽ mất đi công việc, trong thời đại nhìn như thái bình này, kẻ có tiền có rất nhiều thủ đoạn dã man dùng để giải quyết phiền toái.

“Chú vẫn muốn tiếp tục như vậy chứ?” Kiều Sâm mỉm cười hỏi.

Huynh đệ loạn luân, tuy kinh thế hãi tục, nhưng cũng chẳng có quan hệ gì với hắn cả, hắn chỉ biết rõ trong nhà muốn xây thêm phòng, đứa con học lên cao trung được cũng là nhờ quan hệ của Kiều gia, còn có mẹ mình thân thể cũng không khỏe, cần dùng tiền. Nghĩ vậy, lái xe nhẹ gật đầu: “Ở Kiều gia công tác rất vui vẻ, có thể tiếp tục duy trì mãi như vậy tôi thật không mong gì hơn.”

Kiều Sâm gật gù nói: “Tôi nhớ rõ mẹ chú gần đây thân thể không tốt đúng không, đem bà đến bệnh viện Kiều thị khám xem, nếu là người nhà của tài xế chuyên dụng của Kiều gia chúng ta, cũng không cần thu phí, phí điều trị cứ đến chỗ tài vụ xin chi trả.”

Bây giờ tiền chữa trị rất cao, Kiều Sâm một câu như vậy, đã giảm phần lớn gánh nặng trong nhà, lái xe trong lòng khẽ động, nhịn không được cúi đầu: “Đa tạ Kiều tổng.”

“Không cần.”  Kiều Sâm mở cửa ra, sau khi xuống xe mới nói: “Trời cũng không còn sớm nữa, vợ con chú chắc còn chờ chú đấy, mau trở về nhà đi.” Sau khi đi một bước, lại nói: “Con của chú đang học trung học đúng không, chú nhất định phải dẫn vợ con đến Kiều gia đấy, bảo Vương quản gia thu xếp chỗ ở cho mọi người.”

Lái xe khẽ giật mình, lại liên tục không ngừng nói lời cảm tạ, nhìn theo bóng lưng Kiều Sâm, lái xe mới xem như chính thức thở ra, Kiều Sâm xem như là người tốt, nếu hôm nay gặp phải người lòng dạ ác độc, hắn tối hôm nay sợ là không còn được gặp lại vợ con.

***

Kiều Cảnh An đang ngồi bên bàn, ăn một bát canh nấm hương thơm ngào ngạt, nhìn thấy Kiều Sâm đi đến, nghiêng đầu: “Anh muốn ăn không, em bảo đầu bếp đại thúc làm cho anh.”

Kiều Sâm cắn một ngụm lên miếng nấm hương trên chiếc đũa của cậu, nha nhai, nuốt xuống sau mới nói: “Mùi vị không tệ.”

“Đây là của em mà!” Kiều Cảnh An che bát của mình.

“Thiếu gia, đó là của Nhị thiếu gia!” Vương quản gia thấy Kiều Sâm lại đoạt thứ gì đó trên chiếc đũa của Kiều Cảnh An, lập tức bắt đầu trách cứ Kiều Sâm không biết kính trên nhường dưới.

Kiều Sâm cũng không để ý, mà chỉ mỉm cười nhìn về phía Kiều Cảnh An: “Tiểu An, em đã quên lời vừa nói trên xe sao, bây giờ ngay cả một bát canh cũng không chịu cho anh?”

Kiều Cảnh An mở to hai mắt: “Vậy bây giờ em thu hồi lại được không?”

Kiều Sâm mỉm cười: “Em nghĩ bát nước mình đã hất đi rồi có thu lại được không?”

Kiều Cảnh An không tình nguyện đem chén canh đẩy sang bên cạnh, cẩn cẩn dực dực liếc mắt nhìn quả trứng chần nước sôi phình phình cái bụng dưới đáy chén: “… Anh nhớ để dành quả trứng chần này lại cho em đấy, đây là đầu bếp đại thúc cố ý làm riêng cho em.”

Gọi nữ hầu bên cạnh lấy cho mình chiếc đũa, Kiều Sâm gắp miếng trứng chần lên, đưa tới trước mặt Kiều Cảnh An: “Đến đây, há mồm.”

Kiều Cảnh An an tâm tiếp nhận nghĩa vụ vinh quang của Kiều Sâm, a ô một ngụm, cắn tới non nửa quả trứng, lộ ra phần lòng đỏ tươi ngon.

“Ăn ngon không?” Kiều Sâm hỏi.

Kiều Cảnh An sau khi gật đầu, liền trố mắt thấy Kiều Sâm đang nhìn chăm chăm vào chỗ cậu vừa cắn qua, cũng cắn một miếng, sau đó lộ ra một nụ cười ôn nhu: “Ừm, đúng là ăn rất ngon.”

Vương quản gia sắc mặt đại biến, vô cùng đau đớn nói: “Thiếu gia, sao cậu có thể làm ra chuyện như vậy chứ?!”

Kiều Sâm lúc này mới nhớ tới, Vương quản gia còn ở đây, nếu ông biết chuyện giữa mình và Tiểu An, không biết sẽ phản ứng ra sao, giương mắt nhìn về phía Kiều Cảnh An, phát hiện trên mặt cậu cũng lộ ra một tia lo lắng.

“Vương quản gia, tôi……”  Kiều Sâm cảm giác mình hẳn là phải tôn trọng lão quản gia đã chiếu cố mình hơn hai mươi năm này, chỉ là lời nói còn chưa ra khỏi miệng, đã bị đối phương cắt đứt.

“Cậu không cần nói.”  Thanh âm Vương quản gia mang theo tức giận: “Thiếu gia, không phải tôi nói cậu, cậu xem cậu cũng hơn hai mươi tuổi rồi, đã muốn cướp bát canh thì thôi, sao ngay cả trứng trần nước sôi mà đầu bếp làm cho Nhị thiếu gia cũng muốn đoạt, Nhị thiếu gia ngay cả cổ phần công ty Kiều thị giá trị như vậy cũng đã cho cậu, cậu thậm chí cả quả trứng cũng không chịu nhường cho Nhị thiếu gia, uổng công tôi còn cảm thấy cậu là người hiểu chuyện. Cậu xem cậu bây giờ càng ngày càng quá đáng, Nhị thiếu gia gần đây khuôn mặt nhìn đã tóp lại, đã gầy đến vậy rồi, cậu làm anh trai cũng không biết quan tâm balabala.”

Nghe nói như vậy, những lo lắng trong lòng Kiều Sâm mới buông lỏng, quay đầu lại nhìn Kiều Cảnh An, mới phát hiện cậu đang cắn chiếc đũa trong tay mình, bên má căng phồng, hiển nhiên là đã nhân cơ hội đem trứng ăn hết.

“Nhìn xem, Nhị thiếu gia của chúng ta đã bị cậu khi dễ có bao nhiêu đáng thương.”  Vương quản gia tiến lên sờ sờ đầu Kiều Cảnh An, ôn hòa nói: “Nhị thiếu gia, chờ một chút, tôi đi bảo đầu bếp lại làm cho cậu hai quả nữa.”  Nói xong, lại trừng Kiều Sâm: “Không có phần cho cậu!”

Kiều Sâm ngạc nhiên, địa vị của anh khi nào thì càng ngày càng hạ xuống, đã thấp đến mức ngay cả phần ăn cũng không có, chẳng lẽ mọi người trong nhà đều đã quên mình mới là người phát tiền lương cho họ hay sao?

Đợi khi Vương quản gia đi vào phòng bếp, Kiều Cảnh An kéo cái bát đến trước mặt mình, cầm đũa, gắp lên thổi phù phù bắt đầu ăn, chiếc đũa Kiều Sâm vừa mới đưa tới, đã bị Kiều Cảnh An gạt ra, cười đến vẻ mặt sáng lạn: “Đây là của em, Vương thúc thúc nói, không có phần cho anh.”

“Hửm, thật không có phần cho anh?” Kiều Sâm cũng không giận, kéo kéo ghế sát lại bên cạnh Kiều Cảnh An, phóng thấp giọng nói: “Tiểu An, bụng anh rất đói.”  Kiều Cảnh An trước mặt anh biểu hiện như một thiếu niên đơn thuần, điều này khiến anh rất thỏa mãn. Bởi vì người khác không thể thấy được một Tiểu An như vậy, chỉ có anh, mới có thể có được sự tín nhiệm toàn tâm toàn ý này, cũng chỉ có anh mới có thể làm cho Tiểu An biểu hiện ra một mặt tính tình của trẻ con như thế.

Đối với người yêu Tiểu An như anh mà nói, đó đã là niềm hạnh phúc lớn nhất.

“Thật sự đói bụng?” Nhớ tới Kiều Sâm ở An gia cũng không ăn gì cả, Kiều Cảnh An mới đem bát đẩy đến trước mặt Kiều Sâm: “Vậy anh ăn đi, em bảo đầu bếp thúc thúc làm thêm một bát nữa.”

Kiều Sâm nhìn bát canh gà thơm thơm này, không còn nhớ chút gì việc không lâu trước chính mình còn chán ghét ăn trứng gà, chán ghét ăn canh, cười đến vẻ mặt hạnh phúc đem chiếc đũa hướng đến cái bát canh.

“Thiếu gia, tôi đã nói, cậu không thể đoạt đồ ăn của Nhị thiếu gia! Nhị thiếu gia, cậu luôn nhường nhịn thiếu gia như vậy, sẽ đem cậu ấy làm hư!” Vừa lúc đó, Vương quản gia lại hiện thân.

Một tiếng rống giận này, làm cho Kiều Sâm lần đầu tiên biết rõ, thì ra mình là bị Kiều Cảnh An làm hư, anh nhìn bát canh còn đang bốc hơi nóng trong tay Vương quản gia, trên mặt còn có hai quả trứng chần nước sôi mập mạp, lần đầu tiên thật sự cảm thấy lo lắng, tại Kiều gia, anh là còn có địa vị gì đáng nói hay không.

“Vương thúc thúc, không sao, cháu yêu mến ca ca, hẳn là phải sủng anh ấy.”   Kiều Cảnh An khéo hiểu lòng người mở miệng.

Vương quản gia đem bát đặt tới trước mặt Kiều Cảnh An, cảm động nói: “Nhị thiếu gia a, nếu thiếu gia cũng hiểu chuyện giống như cậu vậy thì tốt rồi.”

Tay cầm chiếc đũa của Kiều Sâm cứng ngắc lại giữa không trung, giữ nguyên động tác này thật lâu thật lâu không thể nhúc nhích.

= =! = =! = = !~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ = =! = = ! = =!

Hôm nay, Trầm Tuấn vào văn phòng tổng tài, thấy sếp nhà mình đầy mặt oán khí đang xử lý văn kiện, trong lòng nghi ngờ tự hỏi, cái sắc mặt này của sếp là tỏ vẻ anh ta đang thất tình hay táo bón?

“Tổng tài, đây là báo cáo tháng này của phòng bán hàng.”  Trầm Tuấn đem văn kiện đưa cho Kiều Sâm, không đến một phút đồng hồ, chợt nghe Kiều Sâm lạnh lùng mở miệng: “Lợi nhuận tháng này sao so với tháng trước lại không tăng chút nào, mấy người ở phòng bán hàng làm ăn kiểu gì vậy?”

Trầm Tuấn do dự một chút rồi mới nói: “Sếp à, hiện tại vật giá tăng cao, tiền lương không thêm, có thể có lượng tiêu thụ tốt như vậy……”

“Như thế nào, chẳng lẽ không có tiến triển vẫn coi là chuyện tốt?” Kiều Sâm đem văn kiện ném qua một bên. Chỉ tiêu tháng sau của phòng bán hàng tăng thêm 5%.”

Trầm Tuấn vội ho một tiếng: “5%?” Chẳng lẻ bắt họ tăng 500% sức lực sao?

Kiều Sâm ngẩng đầu nhìn về phía Trầm Tuấn: ”Nếu như cậu cảm thấy quá thấp, tôi sẽ thông báo cho phòng bán hàng biết cậu muốn chỉ tiêu tháng này của bọn họ tăng thêm 8%.”

“Không, tổng tài anh quyết định rất anh minh.”  Trầm Tuấn lập tức mở miệng.

“Ừm, được, tôi sẽ để phòng bán hàng biết, cậu rất đồng ý với quyết định này.”

Trầm Tuấn đờ đẫn, hắn hôm nay ra khỏi cửa hẳn là nên mặc quần trong màu đỏ, không chừng có thể tránh được mấy chuyện xui xẻo này.

Kiều Sâm nhớ lại buổi sáng hôm nay ăn bánh bao đậu cùng bánh đậu cháo, lập tức thay đổi sắc mặt.

Rõ ràng là thứ mình chán ghét nhất, nhưng trong ánh mắt của Kiều Cảnh An, lại không thể không ăn tận bốn cái, sắc mặt Kiều Sâm lại là một hồi xanh xao.

Địa vị của anh đã hạ thấp đến mức ngay cả đầu bếp cũng không muốn đếm xỉa đến khẩu vị của anh nữa sao?

***

Góc nào đó trong phòng bếp Kiều gia.

Vương quản gia vỗ vỗ vai đầu bếp: ”Bữa sáng hôm nay rất khá, sáng ngày mai tiếp tục.”

Đầu bếp do dự nói: “Cái kia… Vương quản gia, không phải nói thiếu gia không thích ăn các loại bánh đậu gì đó sao?”

Vương quản gia mở to hai mắt, nghi ngờ nói: “Phải không?”

Đầu bếp khẳng định gật đầu: “Hồi tôi mới được nhận vào làm, ông đã nói như vậy.”

Vương quản gia nghĩ nghĩ, thấm thía nói: “Ai, làm đầu bếp mà trí nhớ không tốt rất nguy hiểm a.”

Đầu bếp nghe vậy, ngộ ra nói: “A, đúng đúng, là tôi nhớ lầm, cảm ơn Vương quản gia đã nhắc nhở, như vậy buổi sáng ngày mai… Tiếp tục làm bánh bao đậu?”

Vương quản gia gật đầu, cười đến lộ cả hàm răng: “Đương nhiên, Nhị thiếu gia rất thích ăn mà.”

Anh trai khi dễ em trai, luôn phải bị giáo huấn.

…………………………………………………………………….

Tiểu Bạch : thấy thương Sâm ca ghê gớm =))

Advertisements

79 responses to “[CTBBGT] Chương 73: Một bát canh …

  1. Pingback: [Mục lục] Công tử biến bại gia tử | Tuyết Ngàn Năm

  2. Đây là cái số của ôn nhu công rồi moahahahaha =)) Anh cứ bá đạo 1 tý có phải hơn ko bi h chỉ tội cho mí em nv văn phòng bị anh giận cá chém thớt =)). ♥ nàng

  3. *vỗ vỗ vai*
    anh đừng trách đầu bếp hay quản gia nhá sâm ca.
    có trách thì trách mụ “dì ghẻ” nhà anh đấy.*thập thò chỉ chỉ*

  4. Ta là ta ghét nữ vương thụ a~~~ Mà sao ta cảm thấy An An đang có xu hướng nữ vương hóa a~~~~ * giật mình *………Sao cái cảnh Tuấn ca bị Sâm ca khi dễ thấy quen quen a ~~~ Lần trước hình như cũng bị 1 lần gòi * hắc hắc *…..Sâm ca bh không hề có chút địa vị nào lun ….* cười bò lết *

  5. aaaaa…mọi người thực nhanh aaaa…lúc chiều vào chả thấy gì…ăn cơm xong lên đã thế nì rồi…..thực hận mà….An ca…em cảm ưởng em và anh là vô duyên đi……Mà rõ ràng anh chính kaf điển hình đỏng đảnh nữ vương thụ mà….Sâm ca thì đích thị là trung khuyển òi…he he

    • Pờ sờ: anh thật dã man
      “Chú đã ở nhà chúng tôi công tác được gần mười năm rồi.” Kiều Sâm tựa tiếu phi tiếu mở miệng: “Có gì không quen không?”
      hoàn cảnh này mà hỏi thế…có ý gì aaaa????? khổ thân chú*vỗ vai*…..cháu oàn toàn cho rằng từ mai chú nên nhảy cóc khi ra cửa?*xoa cằm*…haizzzzzz

      • “lập tức bắt đầu trách cứ Kiều Sâm không biết kính trên nhường dưới.”==>> hãn….quản gia thúc thúc…thúc cũng thật là thức thời quá đi

        Sâm ca…mọi người cũng không có quên…nhưng cũng như An ca từng nói…anh ấy nói trả….anh dám nói không sao…địa vị của anh thực ra từ lúc anh ấy xuất hiện thì dù là ở nhà hay ở ngoài cũng đã chẳng còn chút xíu phân lượng nào rồi aaaa anh trong mắt mọi người bấy h chính là đứa trẻ không hiểu chuyện …bị “Nhị thiếu gia” chiều hư đó ^__^”” *lăn lộng …chảy nước ..miếng*

      • có khi nào anh sẽ hỏi cô giáo “cô cảm thấy công việc dạy học thế nào?” không nhờ…bọn trercon có khi điếc nó không sợ súng đâu…nó biết anh là ai mà sợ…có khi lại giơ nắm đám siêu nhân ra với anh cũng nên

      • Trường mẫu giáo từ khi nào thì chịu nhận tảng băng aa….Nơi đó cũng không phải là cái gì…trại giáo dưỡng ..hay…trại tị nạn đi….nói trung số nó đã định kiếp anh là kiêp trung khuyển rồi…mắc gì mà anh mãi vẫn không chịu tiêu hóa sự thực này đi…chỉ có thể chúc anh may mắn với “quản gia thúc thúc” aka bảo kê của “Nhị thiếu gia” mà thôi….có lẽ anh nên lập một hội…gồm 2 anh thiếu gia Lâm Xà và “Ca ca cào sô pha nhà chúng ta” thành một hội bốn người dù bằng cách này hay cách khác đều có thể bị Nhị thiếu gia hại chết *Có nên thêm anh Tuấn vào không nhỉ =”””= *

      • nàng có cjawcs là anh sẽ cho đưa đến đó mới đòi về không …ta sợ rằng anh sẽ sống chết ôm chân an ca không chịu đi mất….mà nếu anh chịu đi thực…thì ta cảm thấy chúng ta thức có lỗi với cái trường đấy….đặc biệt là cô giáo lớp anh vào học aaa…..không phải ai cũng có dũng khí hơn người như “tài xế chuyên trách của Kiều gia ni”

  6. omo :-o..sâm ca giờ ai cũng cho zào xó hết..ở nhà như mèo cụt đuôi ấy nên mới lên công ty trút zận phụ =)))…Nhị thíu gia là trùm..theo An Nhi mới có miếng ăn sau này =)))))))))

  7. “Nhị thiếu gia a, nếu thiếu gia cũng hiểu chuyện giống như cậu vậy thì tốt rồi.”=>bò lăn ra cười, bác Vương, high five cho bác, bravo bravo.
    “Trầm Tuấn đờ đẫn, hắn hôm nay ra khỏi cửa hẳn là nên mặc quần trong màu đỏ”=> cười rớt ghế, Tuấn ca, anh cũng đủ độc đáo đó.
    Dàn diễn viên phụ trong đây thiệt miễn chê. Ai lai kịt (I like it)
    Sâm ca, em dành 5 phút mặc niệm cho địa vị của anh. Amen!

  8. Vương quản gia đem bát đặt
    tới trước mặt Kiều Cảnh An,
    cảm động nói: “Nhị thiếu gia
    a, nếu thiếu gia cũng hiểu
    chuyện giống như cậu vậy
    thì tốt rồi.”
    Tay cầm chiếc đũa của Kiều
    Sâm cứng ngắc lại giữa
    không trung, giữ nguyên
    động tác này thật lâu thật
    lâu không thể nhúc nhích.
    = =||| bo tay vs quan gia thuc thuc .thuc phat bieu cau ny thiet hai hug

  9. Đến tận chương này a mới biết địa vị của a đã xuống cấp thê thảm ah hoho. Thôi mà vì Tiểu An thì chắc trung khuyển thê nô công a cũng nguyện làm =))
    Sâm ca : Hũ các ngươi đã đọc được 73 chương rồi nhở (tất nhiên là đã tính cái đoạn tỏ tình của Tiểu An nhà ta)
    Chúng hủ : Ko cần ko cần đe dọa a~ Chúng e nguyện ý câm nín a~
    Sâm ca : Ân, thật biết điều. Vậy cũng hảo hảo cho các người xem một chút ta và Tiểu An lưỡng tình tương duyệt.
    Chúng hủ : *mắt chớp long lanh* *nước miếng nhiễu*

  10. “Kính trên nhường dưới”
    Với em An ta nghĩ Sâm ca là “kính trên” rồi. Khổ thân anh, số thô nê nó thế, thôi thì ráng chịu cho chúng ta có một bộ thiệt là pink mà đọc zậy

    “Nhìn xem, Nhị thiếu gia của chúng ta đã bị cậu khi dễ có bao nhiêu đáng thương.”
    Anh chịu ủy khuất rồi, có cho vàng anh cũng k dám =))))

    Ta thật mún bít bác quản gia sẽ phản ứng sao khi bít hai anh iu nhau *cười khoái trá*

    Ngàn lần đa tạ nàng vì đã edit *thả tim*

    P/s: có edit mới bít nỗi khổ cực của mấy nàng *cắn khăn* từ nay ta sẽ cắm lều chõng ở đây ủng hộ nhà nàng. Ta mần xong chương 1 Liệp bộ rầu, mà k bít nên xài WP hay blogspot nữa, ta k bít gì về WP hết =/\=

  11. =_____= Tác giả lừa tềnh…………….
    Sâm ca, địa vị của ca trong nhà quả thực không bằng đầu bếp nữa luôn.
    *xách áo* phải đi cầu nguyện cho Sâm ca a….
    Bác quản gia càng ngày càng… vô đối!

  12. Mình đọc một lèo rồi mới chạy vô com, mong chủ nhà thứ lỗi nha. Cảm ơn hai bạn đã edit, truyện hay lắm, rất nhẹ nhàng. Còn mấy chương nữa thôi, ráng lên bạn nhé *hun cổ vũ* *chạy*

  13. *vỗ vai*
    Sâm ca à, anh không biết bây giờ trong mắt người làm, anh chỉ là người phát lương cho họ sao =)) Quyền lớn nhất là Tiểu An cơ =))
    Bác quản gia đầu têu hạ giá anh đó =))
    Trẻ con quả không thể sủng =)) Anh xem, sủng quá bây giờ em nó sắp biến thành nữ vương thụ rồi =)) Còn anh là thê nô công :-”
    Xem truyện cứ cảm thấy nhân viên công ty Kiều thị thật đáng thương, nhất là chú thư ký Trầm Tuấn =)) Sếp trốn việc, chú tăng việc nhưng lại không được tăng lương =)) Chú toàn bị ép =))
    Đọc truyện này mấy lần chết cười với 2 anh em. Muốn xoáy có xoáy, đứng hình có đứng hình, sốc có sốc =)) Nhưng có lúc lại ngọt tới sâu răng =))

  14. ôi anh sâm, cái địa vị của anh trong nhà sao mà đến nông nỏi ấy chứ
    mọi người chỉ tập trung cưng chiều tiểu an thui he he !
    mình thích điều đó

  15. oi nang oj ta yeu ao thay thuong sam ca ge.sieu trung khuyen ,moj ge chu.co ma ta thich hihi.toi anh tram tuan thuj pi jan ca chem thot . thich pac wan ja kuk kj lun.’om om,hon hon” bac oj cho kon xin chu ki nha.ak cho ta xin phong bj.”yeu nang lac ge.

  16. – nga :”v nhân vật thích nhất trong truyên là Quản gia thúc thúc nha :”3 b
    cực kì thíc cái tính cách vs cách nc of Bác a :”x. tks 2 nàq a.có lẽ bgiờ ta mới đc dc bộ này là qá muộn :”v

  17. Pingback: Công Tử Biến Bại Gia Tử | thiennguyetsontrang'sBlog

  18. Trầm Tuấn đờ đẫn, hắn hôm nay ra khỏi cửa hẳn là nên mặc quần trong màu đỏ, không chừng có thể tránh được mấy chuyện xui xẻo này.
    De thuong wa.

  19. Pingback: [Mục lục] Công Tử Biến Bại Gia Tử | Kho của Boo

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s