[CTBBGT] Chương 67: Kiều Đại thiếu gia bày tỏ …

Người ta vẫn nói ‘người càng nổi tiếng thì thị phi càng nhiều’, cho nên hiện giờ Kiều Cảnh An đang nổi tiếng, thì giới truyền thông cũng bắt đầu chú ý tới cậu, có mấy tờ báo vì muốn thu hút người đọc, liền đưa những tin không phải nói Kiều Cảnh An vĩ đại ra sao, mà là đưa những chuyện ngày trước Kiều Cảnh An uống rượu tán gái đánh người trốn học ra sao, không có lửa làm sao có khói, vì vậy nhiều người không chú ý tới Kiều Cảnh An cũng bắt đầu chú ý, rất nhiều người bắt đầu bàn tán, Kiều Cảnh An là một học sinh ưu tú, hay là sâu mọt của xã hội.

Từ trước đến nay chỉ miễn cưỡng tiếp xúc với truyền thông như Đại học B cũng lên tiếng trước giới truyền thông, trắng trợn tán dương Kiều Cảnh An, rất nhiều giáo sư cũng bày tỏ sự khen ngợi đối với Kiều Cảnh An.

Ngay cả chuyện mà theo lời giới truyền thông là Kiều Cảnh An bị đánh phải vào bệnh viện cũng đã được giáo sư môn văn hóa ở trước mặt giới truyền thông nói hy vọng bọn họ không tin vào mấy lời đồn thất thiệt đó, ông đối với Kiều Cảnh An vô cùng vừa lòng, hơn nữa cũng hy vọng có thể có được một bức tranh mà Kiều Cảnh An tự tay họa.

Cũng có người nói: những giáo sư này cùng hiệu trưởng nhất định đã nhận đút lót của Kiều thị mới có thể nói như vậy, với tài lực của Kiều thị, có cái gì không làm được, vì vậy ngay sau đó những giáo sư này dưới ngòi bút của họ cũng trở thành những kẻ thấy tiền là sáng mắt, những ngụy quân tử chẳng phân biệt được tốt xấu, những kẻ bại hoại của ngành giáo dục.

Trên mạng cũng đang bàn tán xôn xao, vì vậy những đài truyền hình có trang thiết bị hiện đại liền phái phóng viên có gắn camera ẩn trên người, đến Đại học B bí mật quay chụp, lời của giáo sư là nói dối, trong trường hơn 20000 sinh viên, chắc không phải cũng nói dối hết chứ?

Vì vậy phóng viên trẻ liền mang hy vọng đào ra được tin tức hay ho, xâm nhập trường Đại học nổi tiếng Thiên triều, và họ đã có được những câu trả lời phía dưới.

Nam sinh A: “Cậu nói Kiều Cảnh An? Một bạn học rất không tệ, thời gian trước vì trận đấu giao hữu, luyện tập so với đội trưởng như tôi còn cực khổ hơn, chúng tôi nghỉ ngơi, cậu ấy vẫn còn đang luyện tập trên sân bóng, khiến cho cả đám chúng tôi đều không dám lười biếng.”

Phóng viên không vui, người này quen biết Kiều Cảnh An, đương nhiên sẽ nói giúp cậu ta, vì vậy liền nhắm vào một nữ sinh mặc váy.

Nữ sinh A hoài nghi liếc mắt nhìn phóng viên, thấy trên tay hắn không cầm bút ghi âm hay camera gì đó, mới thực cho hắn là một bạn học hiếu kỳ, vì vậy nói: “Kiều Nhị thiếu gia đương nhiên là một bạn học không tồi, lần trước tôi còn thấy cậu ấy giúp một bạn nữ lấy quả cầu lông vướng ở trên cây, có tiền, đẹp trai lại còn ôn nhu, hơn nữa tài hoa hơn người, người hoàn mỹ như vậy rõ ràng tồn tại, cậu ấy là kiêu ngạo của Đại học B chúng ta, còn có a, cậu tốt nhất đừng là những phóng viên muốn bôi đen Kiều Nhị thiếu gia kia, bằng không tôi sẽ đại diện cả Đại học B này khinh bỉ cậu.”

Phóng viên đáng thương thấy tài nữ biến hung nữ, sợ tới mức run rẩy, vì vậy bôn tẩu lần nữa, thấy một nam sinh đang yên tĩnh đọc sách, lập tức mừng rỡ, nam sinh như vậy hẳn là nghiêm túc, nhất định không thích loại Đại thiếu gia như Kiều Cảnh An.

Nam sinh B buông sách, gỡ kính trên sống mũi xuống xoa xoa, lại quét mắt đánh giá từ trên xuống dưới phóng viên vài lần, mới chậm rãi nói: “Kiều Cảnh An sao, thư pháp không tồi, bức tranh cũng không tồi, đánh cờ cũng không tồi, lần trước cậu ta còn dạy thư pháp cho câu lạc bộ thư pháp chúng tôi, một người rất hào phóng, cũng không đòi thù lao.”  Nói rồi, lại nghi hoặc nhìn phóng viên: “Cậu không phải phóng viên a, hỏi mấy cái này làm gì?”

Phóng viên sợ tới mức chảy cả mồ hôi trán, đi xa mới nhẹ nhàng thở ra, không hổ là Đại học B. Bốn phía đều là những người không tầm thường, ánh mắt kia làm cho người ta thấy lạnh lẽo, vì vậy hắn quyết định hạ tiêu chuẩn xuống, lần này chọn một cô gái ăn mặc vô cùng mộc mạc.

Nữ sinh B ngược lại là một sinh viên hết sức thật thà, sau khi bị phóng viên hỏi mấy câu, rốt cục nói ra suy nghĩ của mình: “Kiều Cảnh An làm người rất không tồi, lần trước cậu ấy viết luận văn về [ Hồng Lâu Mộng ] tôi còn chép lại một bản, cậu muốn xem không, tôi cảm thấy những khúc mắc trong Hồng Lâu Mộng rất nhiều chỗ chưa thể giải đáp, cậu cảm thấy thế nào?”

Ở đại học B đi dạo một vòng, cậu phóng viên đáng thương không nghe được tin tức mặt trái, ngược lại đủ loại khích lệ được nghe không ít, vì vậy cái nhìn của vị phóng viên này đối với Kiều Cảnh An trở nên vô cùng sùng bái, chỉ thiếu chút nữa muốn dán lên mặt Kiều Cảnh An một tờ giấy đánh dấu ghi: ‘thanh niên hoàn hảo’.

Ngày lúc phóng viên chuẩn bị rời khỏi Đại học B, chợt nghe cách đó không xa một người nữ sinh hô: “Bạn học Kiều, cậu tan học rồi sao?”

“Bạn học Kiều, cậu về nhà à?”

“Nhị thiếu gia, hôm nay anh cậu lại tới đây đón sao?”

“Kiều Cảnh An, đừng quên ngày mai thi đấu, chúng tôi chờ cậu tới cứu nguy.”

Thanh âm chào hỏi bốn phía nối liền không dứt làm cho phóng viên nhịn không được quay đầu nhìn lại, liền thấy một thiếu niên tuấn mỹ ăn mặc hưu nhàn sạch sẽ ôm sách đi tới, một bên mỉm cười đáp lại bạn học xung quanh, nét mặt của cậu ta không có chút nào không kiên nhẫn, tựa hồ đối với sự thân thiết của bạn học cảm thấy vô cùng vui vẻ, mà cậu ta cũng không lộ ra dáng vẻ cao cao tại thượng, liếc nhìn đã khiến cho người cảm thấy thoải mái.

Người này chính là Kiều Cảnh An, phóng viên vốn là còn có chút thái độ hoài nghi, lúc này cũng đã vô cùng chắc chắn, một người như vậy, sao có thể là loại nhân vật đi khắp nơi gây chuyện thị phi được.

Nhịn không được đi theo sau lưng thiếu niên áo trắng này, sau đó trong bãi đỗ xe của trường thấy một chiếc xe không xa lạ gì, đây là siêu xe Lamborghini, đời mới nhất năm nay, hắn đã từng gặp khi đi phỏng vấn một nhân vật nổi tiếng.

Ngay lúc hắn đang hâm mộ, trên xe có một người đi xuống, phóng viên lần nữa kinh ngạc, người này đúng là Kiều thị tổng tài, hiện tại mới là bốn giờ chiều, người luôn được đồn đại là công tác rất nghiêm túc chăm chỉ như Kiều Sâm, lúc này sao lại xuất hiện ở trường học?

Nhìn Kiều Sâm mở cửa xe, sau khi để thiếu niên áo trắng ngồi vào, mới lên xe, nhưng lại xoay người thắt dây an toàn cho đối phương, sau khi làm xong một loạt động tác , mới lái xe đi.

Phóng viên nghĩ đến những bài báo gần đây về quan hệ thân mật giữa Kiều thị huynh đệ, hắn vẫn cho những chuyện này bất quá chỉ là vở kịch của kẻ có tiền mà thôi, thật không ngờ, những tin tức kia lại là sự thật.

Hắn mờ mịt mở to hai mắt, sau nửa ngày mới lấy lại tinh thần, hôm nay tận mắt thấy được những điều này, cho dù không phải tin lớn, cũng có thể là một tin tức không tồi đi, dù muốn truyền ra, cũng không cần lo lắng sẽ đắc tội với Kiều gia.

“Ca, bây giờ không phải vẫn đang là giờ làm việc của anh sao?” Kiều Cảnh An liếc mắt nhìn thời gian, có chút kinh ngạc: “Hay là Kiều thị hiện tại kinh doanh kém đến mức đã khiến cho anh không còn chuyện gì có thể làm?”

“Không phải, anh lo lắng phóng viên lại đến đây tìm em gây phiền toái thôi.”  Kiều Sâm đối với ý nghĩ thời thời khắc khắc Kiều gia đều có thể phá sản của Kiều Cảnh An tỏ vẻ vô cùng bình tĩnh, nhớ tới một số tin tức tiêu cực gần đây về Kiều Cảnh An, anh sợ có phóng viên lại chạy tới trường học, càng nghĩ, vẫn là đích thân mình tới đón người thì yên tâm hơn. Vốn muốn cho Tiểu An nghỉ học, không nghĩ tới Tiểu An từ trước đến nay luôn nghe lời mình ở phương diện này lại kiên trì lạ thường, anh cũng không muốn hai người gây sự rồi không vui, đành phải thuê vài vệ sĩ mỗi ngày canh giữ mọi ngóc ngách trong Đại học B, thời khắc bảo vệ Kiều Cảnh An an toàn.

“Không sao, gần đây những phóng viên kia cũng không đến trường học nữa.”   Kiều Cảnh An nhớ tới những ngày này các bạn học vì đề phòng phóng viên, mỗi lần thấy có người nào khả nghi thì mọi người liền lộ ra dáng vẻ của một giám thị, không khỏi cười cười: “Các bạn học và giáo sư trong trường đều giúp đỡ em rất nhiều.”

“Vậy là tốt rồi.”  Kiều Sâm một bên cẩn thận lái xe, một bên nói: “Nếu có phóng viên không muốn sống cứ quấn lấy em, em cho dù động thủ cũng không sao, chuyện còn lại cứ để anh đến xử lý là được.”

“Ca, anh yên tâm đi, những chuyện này em sẽ biết xử lý sao cho tốt.”   Kiều Cảnh An cười cười, đương nhiên sẽ không thật sự động thủ với phóng viên, nhưng ứng phó phóng viên cậu cũng không phải hoàn toàn bó tay, huống chi mình cũng không sợ những người này viết lung tung, bọn họ muốn đưa tin như thế nào là chuyện của bọn họ, chỉ cần không liên lụy đến người bên cạnh mình là được rồi.

Kiều Sâm nghe xong lời này lại có chút thất vọng, Tiểu An quả nhiên có thể tự lập, sau này cho dù không có mình bảo vệ thằng bé, thằng bé cũng có thể sống tốt a.

Vì vậy Kiều Đại thiếu gia uể oải, thương tâm, từ một trái tim sắt thép, ‘xoạt’ một cái biến thành trái tim thủy tinh mong manh dễ vỡ, trên mặt còn thêm hai vết rạn.

Kiều Cảnh An không biết tâm tư Kiều Sâm, thấy Kiều Sâm lái xe, cũng không nói chuyện nhiều cùng anh, im lặng dựa vào thành xe nhắm mắt dưỡng thần.

Lúc xe gặp đèn đỏ dừng lại, Kiều Sâm nhịn không được nghiêng đầu liếc mắt nhìn sang, Tiểu An hiện giờ đang ngồi ở bên cạnh mình, kiếp trước đến tột cùng là người như thế nào? Thiện văn thiện võ, tu dưỡng tử tế, ngay cả đối nhân xử thế cũng vô cùng có lễ độ, một người như vậy, phải là một gia đình như thế nào mới có thể bồi dưỡng ra được?

Nhớ tới cách nói chuyện của Kiều Cảnh An lúc đầu còn mang theo chút ít thói quen thời cổ, Kiều Sâm nhịn không được nghĩ, nếu như là gia tộc trong xã hội phong kiến, quy củ đương nhiên không phải ít, hơn nữa những việc âm u bên trong so với Kiều gia hiện tại càng thêm hắc ám hơn, nếu Tiểu An phải sống trong một gia đình như vậy, đến tột cùng sẽ có bao nhiêu mệt mỏi?

Tựa hồ phát giác được Kiều Sâm đang nhìn mình, Kiều Cảnh An mở mắt ra, liền bắt gặp một tia đau lòng không kịp che dấu trong mắt Kiều Sâm, cậu hơi sững sờ, không lẽ là anh ấy đang thương mình mấy ngày nay gặp chuyện?

Cảm thấy ấm áp, Kiều Cảnh An cười cười với Kiều Sâm: “Ca, anh không cần lo lắng, em không sao.”

Kiều Sâm nhìn nụ cười này, siết chặt vô lăng: “Tiểu An, cả đời ở lại bên cạnh anh đi.”

Vừa lúc đó, đằng sau đột nhiên vang lên tiếng còi xe, anh ngẩng đầu nhìn, mới biết đèn đỏ đã chuyển sang màu xanh, xe phía trước đã lái đi.

Lần nữa khởi động ô tô, xe đi qua vạch kẻ đường, trong lòng bàn tay mang theo mồ hôi lạnh như băng, mặc kệ đối phương có nghe rõ những lời này hay không, anh cũng không có dũng khí nói tiếp vế sau, bởi vì anh không biết, làm một người anh trai, đối với em trai của chính mình nói ra lời như vậy, đối phương đến tột cùng sẽ nghĩ gì về mình, mặc dù đối phương từng nói qua sẽ lấy mình, chỉ là người nào cũng biết, nói như vậy bất quá là một câu đùa vui mà thôi.

Trong xe rất yên tĩnh, Kiều Cảnh An cũng không biểu lộ bất luận biến hóa gì, Kiều Sâm có chút buông lỏng, nhưng cũng có chút thất vọng nói không nên lời.

Xe hơi chậm rãi lái vào Kiều gia, Kiều Sâm trong lòng tuy thất vọng, nhưng vẫn cẩn thận cởi dây an toàn ra cho Kiều Cảnh An, sờ sờ đầu của cậu, miễn cưỡng cười nói: “Xuống xe đi, tối nay có món em thích đấy.”

“Luật giao thông nói, không được nói chuyện với người đang điều khiển phương tiện.”  Kiều Cảnh An đột nhiên mở miệng.

Kiều Sâm nhìn Kiều Cảnh An, không biết cậu vì sao đột nhiên nói ra những lời này.

“Thật ra… lời nói vừa rồi của anh, em nghe được.”

………………………………………………….

Tiểu Bạch: trái tim Sâm ca mong manh lắm, Tiểu An, bé cũng đừng dọa anh nha :”>

Chương sau: kì đà cản mũi =.,=

Mình lại lặn đây :D

39 responses to “[CTBBGT] Chương 67: Kiều Đại thiếu gia bày tỏ …

  1. *ngó qua ngó lại, ko thấy ai, lén lún đi vào, chộp tem, chạy biến ra ngoài*
    lâu lắm rùi mới com cho nàng, ta bận quá, mong nàng thông cảm T^T
    , đừng chọi ta nga
    cuối cùng Sâm ca cũng tỏ tình rùi, chờ cháp sau của nàng :]]

  2. Kéo kéo, đừng lặn. Còn mấy chương nữa thôi mà. Tớ đang viết luận văn mà cũng cách tiếng đảo qua đây ah (số lần qua nhà còn nhiều hơn số chữ viết được, thật tội lỗi =__=)

    Một lần nữa, cố lên ^^

  3. hơ …canh riết mới thấy chap T____________T…
    Tim sâm ca mong manh dễ vỡ sao =)))))) ** đau tym wá ** =))))))))
    Hóng chap mới nào ..:X
    iu nàng thế :x

  4. “Nếu có phóng viên không muốn sống cứ quấn lấy em, em cho dù động thủ cũng không sao, chuyện còn lại cứ để anh đến xử lý là được.”=> Khi xưa anh ấy khinh thường Tiểu An là kẻ phá hoại, tối ngày thích gây gổ đánh nhau, giờ thì anh cổ vũ em nó bạo lực. Anh hai mặt quá, Sâm ca ạ. Bất quá, ta thích, he he he

    Kiều Sâm nghe xong lời này lại có chút thất vọng, Tiểu An quả nhiên có thể tự lập, sau này cho dù không có mình bảo vệ thằng bé, thằng bé cũng có thể sống tốt a.
    =>Này là đương nhiên, ai thèm bám anh chứ, có mình anh suốt ngày bám người ta.

    Thế là tỏ tình rùi sao? Ta tưởng hoành tráng với trực tiếp hơn chứ, cái tựa đề oách thế cơ mà. Nói úp mở vậy Tiểu An có hiểu được hông zạ?
    Tiểu Bạch, trồi lên, trồi lên, không cho lặn. *Kéo kéo áo*

  5. Ta : Ô ô cả đời e sẽ ở lại với a Sâm ca….. e tới đây!!!!
    Sâm ca : *đạp một cước* Mắc bệnh hoang tưởng ah? Ta đang nói vs Tiểu An.
    Tiểu An : Ca a thật bạo lực.
    Sâm ca : *phe phẩy đuôi cún* Oan cho a quá Tiểu An….A ngây thơ vô (số) tội mà *mắt long lanh chớp chớp*
    Ta : tự biết thân biết phận lủi đi cho 2 ng tâm tình……. *lăn lăn đi*
    P/s: hux ta chờ nàng mỏi mòn….. cạp cạp cọ cọ cuối cùng nàng đã quay lại vs CTBBGT TT^TT thnks nàng nhiều lắm nga :X:X:X

    • Bạch: tội nàng quá, lăn lại đây vs ta nào *sờ sờ mó mó*
      Uy Uy: *đạp 1 cước* hoang tưởng ah? Ta chỉ muốn nhảy vô Sâm ca thôi.
      Bạch: *hảo ủy khuất* T_T

      • nàng Tiểu Bạch đáng yêu kịch bản phải là thế này
        Bạch : tội nàng quá, lăn lại đây vs ta nào *sờ sờ mó mó*
        Uy Uy : *chớp chớp mắt* 1 lần rờ mó đổi lại 1 chương CTBBGT. Ta sẽ hảo hảo hầu hạ Bạch đại nhân nha *liếc mắt đưa tình*
        Bạch : thành giao!
        Uy Uy : 2 người 1 giường 0 quần áo =)))=)))=)))

  6. Sâm ca, chái tim cụa anh mong manh íu đuối ghê lun, =)))
    Nàng, nàng lặn ta moi nàng lên bằng được, ta không tha!!!!
    Cám ơn nàng đã edit, nàng cố lên *hò hét*

  7. Xem xong Đông Phương Bất Bại chi noãn dương, rất thích cách hành văn và miêu tả tình cảm nhẹ nhàng mà nồng nàn của tác giả, vì thế mà đi tìm xem còn có fic nào nữa hay ko, bất ngờ nhất là fic từ trước mình cũng có xem và yêu thích, nhưng lại bị edit nửa chừng rồi ngưng lại là fic của tác giả này.

    Cám ơn bạn đã edit fic nhé, mình đã xem lại từ đầu, để cảm xúc ko bị cắt cụt, và rất vui vì đã đọc lại, cho dù fic ko có những tình tiết gay cấn, hồi hộp gì, nhưng vẫn lôi cuốn mình đọc lại từ đầu và thích thú.

    Diệp Ảnh đúng là rất tài tình khi viết về tình cảm của hai người. Sự quan tâm dần dần tăng lên, rồi trở nên ôn nhu vô hạn, Kiều Sâm ngày càng sủng Cảnh An, phải nói là sủng tới trời luôn, một bộ ôn nhu, dịu dàng mà chưa có người nào có thể nhìn thấy được, ngay cả người bạn gái cũ như Lâm Thiến còn phải ngạc nhiên kia mà.

    Anh lột vỏ tôm cho cậu ăn, gắp từng miếng thức ăn cậu thích, hài lòng và thỏa mãn khi cậu ăn vui vẻ, thậm chí vì cậu muốn mà cũng rất vui vẻ ăn những món trước giờ mình ko thích. Đúng là yêu ai yêu cả đường đi lối về là đây.

    Cảnh An lại bộc lộ tình cảm của mình theo kiểu khác. Dịu dàng bên cạnh anh, tựa như chú mèo nhỏ vô hại, ngốc ngốc nằm trong lòng anh, trong sự bảo bọc, che chở của anh. Cậu thả lỏng hoàn toàn, dựa dẫm hoàn toàn, tín nhiệm hoàn toàn Kiều Sâm. Đó là cách biểu lộ tình yêu của cậu. Còn lúc ở một mình, cậu hoàn toàn có thể bảo vệ bản thân, bằng lời nói, phong thái lẫn trình độ võ thuật.

    Cũng rất tự nhiên khi Kiều Sâm nhận ra cậu ko phải là đứa em trai của mình, dần lo lắng bất an vì sợ cậu sẽ trở lại thế giới của cậu, và vì thế muốn ngỏ lời.

    Thật ra trước khi anh ngỏ lời, cậu đã sớm nói với anh mình muốn lấy anh, mình muốn nuôi anh rồi.

    Anh nghĩ cậu đến từ một không gian khác, cho nên ko hiểu rõ, cho nên ko thấy bài xích chuyện nam nam hay anh em một nhà yêu nhau. Mình lại ko nghĩ như thế, đúng là cậu ko hiểu rõ về tình yêu, nhưng một khi cậu đã nhận định về tình cảm sâu nặng dành cho anh, bảo rằng mình sẽ lấy anh, nuôi anh, thì rõ là cậu đã nhận thức rõ về chuyện đó rồi. Chỉ là cậu ko màng đến suy nghĩ của người khác, chỉ có Kiều Sâm là quan trọng nhất với cậu mà thôi.

    Mình thích đoạn cuối của chương 67, Kiều Sâm lấy hết dũng khí ngỏ lời, một lời ngỏ lời gần với lời cầu hôn nhất, và lo lắng, rồi thất vọng vì cậu ko trả lời. Cậu hiểu chứ, vì thế mà xuống xe đã bảo anh rằng cậu có nghe lời của anh, nhưng vì trên xe ko nên nói chuyện với tài xế nên ko thể đáp lời. Cậu biết anh bất an, cậu biết anh muốn nghe cậu trả lời đến nhường nào. Sự thấu hiểu đó cũng thể hiện khi cậu bị phóng viên vây quanh, ko cần điện thoại cầu cứu anh, cũng ko hề nhận được cuộc gọi bảo sẽ đến từ anh, thế mà cậu vẫn đinh ninh anh chắc chắn sẽ tới liền để đón cậu, và anh đã ko phụ kì vọng của cậu. Tình cảm hai người dành cho nhau khiến Lâm Thiến còn phải hâm mộ mà.

    Mình thật chờ đợi đọc tiếp, cám ơn bạn một lần nữa vì đã edit fic nhé.

    • cảm ơn comment này của nàng ^^, quả thực nàng đã nói hết tất cả những gì trong lòng Sâm ca và Tiểu An, những tình cảm mãnh liệt lại ẩn trong từng cử chỉ, hành động rất dịu dàng, rất bình thản của 2 người :D

  8. (lăn lăn) oa oa, sao lại có thể ngọt ngào như thế, càng về sau càng như mật ý, bất quá, Sâm ca cũng thiệt tình, chương này á, Sâm ca cứ như tiểu tức phụ ủy khuất phu quân m k đoái hoài gì đến m á =))))))))))))

  9. A a a,taj sao muc luc nha nang k co chuog 67,68,lam ta cu ngong’ mai *khoc’ loc’ nhu mua* /(ToT)/~~
    Lan dau com *cui’ dau* ,xjn ta toj

  10. Pingback: [Mục lục] Công tử biến bại gia tử | Tuyết Ngàn Năm

  11. Lần đầu tiên còm cho truyện :3
    Nói chung là Sâm ca ngày càng mất phong độ dưới tay Tiểu An =))
    Vậy thôi :x

  12. Pingback: Công Tử Biến Bại Gia Tử | thiennguyetsontrang'sBlog

  13. Pingback: [Mục lục] Công Tử Biến Bại Gia Tử | Kho của Boo

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s