[DPKTH] Chương 14: Đại hội võ lâm

Đệ Thập Tứ chương

Đại hội võ lâm

– Tuyết Lạc –

Xa xa nơi hoàng cung của Tịch quốc, trái ngược hẳn với ánh nắng chói chang bên ngoài, là không khí giá lạnh thấu xương đang dần lan tỏa trong nội điện.

Trên thượng ỷ, một bóng người cao ngất đang đứng xoay lưng lại với phía dưới, quanh thân hắn, không ngừng tản mát ra hơi thở uy nghiêm cùng cường đại qua lớp trường bào hắc sắc thêu kim long, bất quá tư thế này, khiến không ai có thể thấy rõ diện mạo cùng biểu tình của hắn, hơn nữa, cũng là không ai dám thấy.

“Vẫn chưa tìm được?” Giọng nói trầm thấp từ trên cao vọng xuống, chỉ đơn giản là một câu hỏi ngắn ngủi nhưng lại tràn đầy băng hàn cùng khí thế của bậc đế vương, khiến những kẻ đang quỳ phía dưới không khỏi rét run từng đợt.

“Chúng thuộc hạ vô năng, xin Hoàng Thượng trách phạt.”

Mấy người đang cúi đầu thỉnh tội không ai xa lạ chính là đám ảnh vệ mà Thiên Phong gọi tên diện than hôm trước, bất quá giờ phút này, khi trở về đối diện với sự phẫn nộ âm trầm đến đáng sợ của chủ nhân, gương mặt vốn được cho là khúc gỗ ngàn năm vô biểu tình của bọn họ lại không kìm được co rúm.

“Vô dụng!” Nam nhân đột ngột xoay người, đồng thời phất tay tạo ra một luồng chưởng phong cực mạnh quét qua đám thuộc hạ đang quỳ phía dưới. Mười người vốn được coi là tinh anh trong đám ảnh vệ cao thủ nháy mắt đã bị thổi bay ra xa, cũng không quản miệng vừa thổ một búng máu, liền vội vàng tiếp tục bò dậy quỳ trên mặt đất, tạ Hoàng Thượng ban phạt.

Tàn nhẫn nhìn xuống phía dưới điện, nam nhân hiển lộ một dung mạo anh tuấn tuyệt luân, ngũ quan tinh mỹ hiếm có, làn da trắng nõn mang theo nhiệt độ cùng hơi thở lạnh lẽo, đặc biệt là nhãn quang sắc bén băng hàn kia, tìm không ra có một tia độ ấm, cảm giác như chỉ cần một cái ánh mắt này, cũng đủ để kết đông tất cả những thứ mà nó quét qua.

Người này, không ai khác, chính là Tịch quốc hoàng đế – Tịch Quân Vũ.

Khẽ lau lau cái trán đang không ngừng toát ra mồ hôi lạnh, An công công Tiểu An Tử, thân tín hầu hạ bên cạnh Hoàng Thượng nhiều năm cố gắng kìm lại chân run, bước lên phía trước cúi người hướng nam nhân cầu tình:

“Hoàng Thượng bớt giận. Tuy bọn họ chưa thể tìm được tiểu vương gia, nhưng ít nhất đã có thể đem được những thứ này về, chứng tỏ cũng không phải không có kết quả, cho thấy tiểu vương gia hiện giờ có lẽ vẫn bình an vô sự, bất quá chỉ đang mải cao hứng rong chơi ở đâu đó mà thôi. Thỉnh Hoàng Thượng cho họ thêm chút thời gian, nô tài nghĩ bọn họ sẽ rất nhanh liền có thể đưa được tiểu vương gia trở về.”

Tịch Quân Vũ lúc này mới đem ánh mắt chuyển dời tới mấy chiếc thiên đăng đang được đặt ngay ngắn trên bàn, khẽ nâng lên ngón tay băng lãnh, nhẹ nhàng chạm lướt qua từng dòng chữ thanh thoát xinh đẹp mà ‘ai đó’ đã lưu lại. Lưu luyến dừng tại hai chữ ‘ca ca’, đáy mắt hắn thoáng chốc trở nên nhu hòa, động tác dịu dàng âu yếm tựa như đang vuốt ve những đường nét trên gương mặt của ái nhân vậy.

Bất quá, khi nhìn đến những dòng chữ kia đột nhiên nhắc tới một kẻ xa lạ có tên là ‘Lôi đại ca’, sắc mặt Tịch Quân Vũ liền nháy mắt sa sầm.

An công công cảm nhận không khí vừa thoáng có chút ấm áp, vụt cái lại hạ thấp vài độ, không khỏi kì quái lén lút ngẩng đầu nhìn lên, chứng kiến chính là long nhan phẫn nộ vừa lúc đem một chiếc thiên đăng trong tay hủy thành vô số mảnh vụn, còn chưa kịp giật mình, lại nghe thấy tiếng rống giận cố nén bình tĩnh của Hoàng Thượng vang lên.

“Nhanh chóng tiếp tục truy tìm, cho dù có phải lục tung cả Mạc quốc, cũng phải mang bằng được tiểu vương gia về đây cho trẫm! Nhỡ kỹ, nếu có bất cứ thông tin gì về tiểu vương gia, dù xấu hay tốt, cũng phải lập tức hồi báo lại, không được chậm trễ!”

“Thuộc hạ tuân mệnh!”

Nhìn bóng dáng Thập đại ảnh vệ nháy mắt đã vụt biến mất khỏi nội điện, lại nhìn sang vẻ thâm trầm đáng sợ của Hoàng Thượng đã bao phủ cả hoàng cung suốt gần một tháng nay, An công công không nén được thở dài, miệng khẽ lẩm bẩm:

“Tiểu vương gia, cầu ngài, mau trở về đi a…”

***

“Hắt xì!”

“Phong đệ, sao vậy?” Vội vàng tiếp lấy chiếc nồi rớt xuống từ trên tay Thiên Phong, Lôi Kình lo lắng hỏi.

“Không có gì, chỉ là cảm giác hình như có người đang nhắc đến đệ.” Lại còn bằng một giọng rất ai oán nữa chứ. “Bất quá… phì… Lôi đại ca, bộ dáng huynh hiện giờ trông rất buồn cười a.”

“Vậy sao?” Nhìn thiếu niên đang run rẩy ôm bụng cố nén cười nhìn mình, Lôi Kình bất giác vươn tay lên sờ sờ lên gương mặt lúc này hẳn đã dính đầy nhọ nồi của hắn.

Hôm nay là ngày Đại hội võ lâm được tổ chức, tất cả những nhân sĩ hay môn phái tham gia đều phải mang theo thiệp mời mới được vào cửa. Tấm thiệp của Lôi Kình vốn do Bạch Y cất giữ, hiện giờ chắc cũng đã bị rơi vào trong tay của kẻ gian. Vậy nên Lôi Kình cùng Thiên Phong không còn cách nào đơn giản hơn là giả trang thành đệ tử Cái bang, tìm cách lẻn vào trong hàng ngũ của bọn họ, đi lậu qua cửa, hơn nữa, cũng để tránh bọn người giả danh kia phát giác.

Mà làm một tên khất cái, đương nhiên là phải mặt mũi nhem nhuốc, ăn mặc rách rưới rồi.

“Uy uy, Lôi đại ca, đừng có chạm, huynh sẽ làm mờ nó mất.” Vội vàng nắm lấy bàn tay ‘không ngoan’ của Lôi Kình, Thiên Phong nhỏ giọng trách cứ, lại tiếp tục chăm chú hoàn thành nốt ‘tác phẩm’ của mình.

Lặng ngắm thiếu niên trước mặt vừa nhìn hắn, vừa thích thú bật cười, Lôi Kình khóe miệng khẽ giương lên một đường cong nồng đậm sủng nịnh cùng ôn nhu, thản nhiên đem khuôn mặt anh tuấn của mình ra tùy ý để thiếu niên vẽ loạn.

Đến lượt Lôi Kình giúp Thiên Phong hóa trang, động tác của hắn… quả thực rất chậm, cũng rất dịu dàng, nhân cơ hội lén lút tinh tế phác họa từng đường nét trên gương mặt của thiếu niên xinh đẹp. Tuy biết rằng đây không phải chân diện mục thực sự của người này, nhưng Lôi Kình vẫn khao khát được chạm vào nó, vuốt ve nó, cho dù phải cách một lớp diện cụ lạnh lẽo.

Một-lúc-lâu-sau, mặt mũi hai người đã nhem nhuốc đến không ai nhận ra, giờ chỉ cần khoác thêm một tấm áo rách nữa là ổn. Bất quá, khi nhìn đến làn da trắng nõn của thiếu niên ẩn hiện sau lớp vải chằng chịt vết rách, Lôi Kình hơi khẽ nhíu mày, liền vô thanh vô tức đem một tấm choàng trông có vẻ khá lành lặn quàng thêm lên người thiếu niên, cũng không để Thiên Phong kịp ngơ ngác, liền nắm tay cậu kéo đi.

Như dự tính, bọn họ thuận lợi lọt được vào Thánh Kiếm sơn trang, hòa mình trong đám nhân sĩ đang chờ tỉ thí dưới lôi đài.

Người đến quả thực rất đông, hơn nữa ai ai cũng đều là những đại hán lưng hùm vai gấu, khiến cho một thiếu niên có vóc dáng nhỏ bé như Thiên Phong không khỏi mới nhìn đã thấy toát mồ hôi.

Lúc theo Lôi Kình chen đi tới, bất chợt bị một kẻ vô tình va phải, Thiên Phong chưa kịp lấy lại thăng bằng thì cả người đã được kéo vào lồng ngực dày rộng quen thuộc.

Lôi Kình đem thiếu niên hộ lấy, không để cho cậu nhìn thấy ánh mắt đang tràn đầy hàn khí của mình quét qua xung quanh, khiến mấy đại hán giang hồ đứng gần đó bất giác không kìm nổi rùng mình. Người học võ luôn có các giác quan rất nhạy bén, có thể cảm nhận được nguy hiểm toát ra từ đối thủ cường đại, giúp bọn hắn trong nhiều trường hợp biết điều mà thối lui. Tuy không rõ tại sao mình lại có loại cảm giác này đối với một tên khất cái trông tầm thường rách rưới, nhưng bọn họ vẫn là có chút e ngại lui về phía sau vài bước, nhượng một khoảng trống cho người này cùng thiếu niên trong lòng hắn có thể thoải mái đứng xem.

Ở phía khác, một nhóm ba người hai nam một nữ đang lặng lẽ chăm chú quan sát khung cảnh quanh lôi đài, toàn thân họ đều tản mát ra vẻ thâm trầm bí hiểm, hơn nữa, còn ẩn dấu nội tức không thể khinh nhờn, hiển nhiên cũng là những cao thủ, bất quá, họ không ham muốn chen lên những những người khác, mà lẳng lặng đứng lui ở một góc, âm thầm quan sát đám đông.

“Có phát hiện gì không?” Huyền y nam tử hỏi thanh y nam tử. Thấy hắn lắc đầu, hai người liền chuyển ánh mắt sang hồng y nữ tử bên cạnh.

“Ai, đừng có nhìn ta, ta đã tìm mỏi mắt nhưng cũng không kiếm được ở đây có người nào mang chiếc nhẫn đó, cho dù có đeo nhẫn, cũng không phải Ám Nguyệt giới chỉ a.” Hồng y nữ tử thở dài.

“Thông tin mà Giáo chủ cho chúng ta, thực sự chỉ có như vậy thôi sao?” Thanh y nam tử khoanh tay chán nản tựa vào gốc cây.

“Ngươi cũng cùng lúc được gọi đến nghe lệnh như chúng ta, sao còn hỏi?” Huyền y nam tử cũng chán nản không kém. “Giáo chủ nói, Thánh tử sẽ xuất hiện ở Đại hội võ lâm, bảo chúng ta đi đón người về, nhưng Giáo chủ chỉ cho chúng ta biết mỗi một thông tin là Thánh tử chắc chắn sẽ mang theo chiếc nhẫn Ám Nguyệt chứng minh thân phận, bất quá, chúng ta tìm nãy giờ rồi mà vẫn không thấy, có lẽ, người còn không nhất định sẽ đeo nó trên tay nữa. Nhiệm vụ lần này đúng là mò kim đáy bể a.”

“Thôi hai huynh đừng có đứng đó mà than ngắn thở dài nữa, chịu khó động não một chút đi.” Hồng y nữ tử vỗ vỗ vai hai người, “Thử nghĩa mà xem, người được Giáo chủ lựa chọn làm Thánh tử của Ám Nguyệt thần giáo chúng ta, chắc chắn không thể là người tầm thường, mà phải vô cùng xuất chúng… Đúng vậy, chỉ có thể là một người dung mạo bất phàm, võ công cái thế mới có thể lọt được vào mắt xanh của Giáo chủ!” Hồng y nữ tử ánh mắt mơ màng.

“Ai, nếu nói thế thì ta lại nghĩ Thánh tử chắc chắn sẽ là một người có tính tình cổ quái lãnh khốc, y như Giáo chủ vậy.” Thanh y nam tử khẽ run rẩy một chút.

“Chu Tước nói không sai, Thánh tử của chúng ta tuyệt đối không thể là người tầm thường.” Huyền y nam tử xoa cằm suy tư, “Giáo chủ nói Thánh tử sẽ xuất hiện ở đây có lẽ cũng không phải vô duyên vô cớ. Nghe nói một trong những mục đích lão già kia tổ chức Đại hội võ lâm lần này là để chọn ra tân minh chủ, người có thể địch lại tất cả những cao thủ đang đứng ở đây, cũng chính là người mạnh nhất. Rất có thể…”

“Rất có thể tân minh chủ được chọn ra ngày hôm nay chính là Thánh tử của chúng ta!” Hồng y nữ tử gọi Chu Tước vội tiếp lời: “Suy luận này quả thực rất có khả năng!” Tuy nếu nói Minh chủ của chính đạo lại là Thánh tử của ma giáo… nghe có chút không thể tin nổi, nhưng đây vẫn là cách tìm ra Thánh tử nhanh nhất, Chu Tước liền quay sang thanh y nam tử vẫn đứng tựa ở gốc cây hỏi: “Thanh Long, huynh nghĩ sao?”

“Ai, dẫu sao chúng ta cũng không thể làm gì hơn, đành dựa theo ý của Huyền Vũ mà chờ đợi vậy.”

Lời của Thanh Long vừa dứt, đã nghe thấy một tiếng nói trầm ổn của một vị lão niên vang vọng khắp mảnh sân quần hùng đang đứng, thu hút tất cả nhìn về phía lầu các trên cao được dựng đối diện ngay trước lôi đài.

“Hôm nay Tư mỗ thật hân hạnh được đón các vị anh hùng hảo hán trên giang hồ tụ hội về đây, tham gia Đại hội võ lâm tại Thánh kiếm sơn trang, mục đích để cùng nhau luận võ, cũng để chọn ra người kế tục xứng đáng cho chức vị minh chủ…”

Lôi Kình cùng Thiên Phong cũng nhìn về phía phát ra giọng nói. Đó là một lão nhân lớn tuổi, râu tóc đã bạc trắng nhưng tuyệt đối không hề có vẻ nào già yếu, toàn thân đều tỏa ra khí chất thâm hải của bậc cao nhân, ngay cả thanh âm cũng ôn hòa mà hữu lực, người này, không cần suy nghĩ cũng biết chính là Tư Nhan Thần, vị minh chủ lãnh đạo võ lâm đã nhiều năm.

Lão minh chủ sau khi phổ biến luật lệ giao đấu, lại đặc biệt nhắc đến một vị khách:

“Tư mỗ ta hôm nay cũng may mắn có thể mời đến đây một vị đại cao thủ, chính là cung chủ của Bích Long cung Lôi Kình.” Vừa nói, Tư Nhan Thần lại rất hữu lễ nâng tay giới thiệu nam nhân đang ngồi bên cạnh, “Bấy lâu nay luôn được nghe danh cung chủ võ công cái thế, còn sở hữu Chấn Lôi thần chưởng khiến giang hồ nể phục, hy vọng hôm nay cung chủ có thể cho mọi người ở đây có cơ hội được mở rộng tầm mắt.”

Lời của lão minh chủ vừa dứt, đã nghe thấy một tràng cười ngạo nghễ vang lên:

“Được, hôm nay ta đây sẽ khiến cho các ngươi được mở rộng tầm mắt!”

Người vừa cất lời ngông cuồng kia, đương nhiên, không phải là ‘Lôi Kình’ đang đứng bên cạnh Thiên Phong.

…………………………………………….

.

.

.

Advertisements

18 responses to “[DPKTH] Chương 14: Đại hội võ lâm

      • =))=))=)) Ta bị nghiện Fushigi Yuugi aka Quyển Sách Kỳ Bí của Yuu Watase mà =))=))=))
        Mấy cái tứ thần này ta nhạy lắm a~ Nhưng cũng rất vui vì nàng đã viết về tứ thần hoho

      • Ta đọc cái tiểu tiểu phiên ngoại thấy a ấy rất đáng yêu :”> Nhưng ta cảm thấy sợ hãi sự đáng yêu này nghi ngờ a ấy có thâm ý gì đó =)) Ta thấy chỉ mỗi Lôi ca là đáng yêu thật lòng =))

      • ta lại thấy anh Bạch Hổ này đáng yêu nhất hội =))) lúc đầu ta thik anh này nhất, sau mới chuyển sang Tuyết ca đấy =))) còn định cho anh này dc lần đầu của em nữa cơ =)))
        anh này hung hãn nhưng tính cách rất trẻ con, hay thù dai và giận dỗi, ghét thì ghét đến nghiến răng nghiến lợi nhưng đến lúc yêu thì sến súa thôi rồi =))) nàng đọc rồi sẽ hiểu =)))

  1. lãnh khốc a? ta thích kiểu Kiều Sâm vs lị Triệu Phổ (du long tùy nguyệt) hơn áh. đừng đánh thuộc hạ độc ác vậy chứ Q.Q
    cái anh sát thủ mặt đen, k hiểu s ta rất có ấn tượng >:)

  2. Ta có thể mường tượng ra được sơ bộ dàn nhân vật hùng hậu cùng những tình tiết ly kỳ mà nàng sắp xuất lò. Chao ôi ôi! Cầu nàng ra chương đều đều a!~ (ta còn mấy chương nữa là hết phần nàng up lên rồi ;____;) Hảo luyến tiếc a~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s