[DPKTH] Chương 13: Thân phận

Đệ Thập Tam Chương

Thân phận

– Tuyết Lạc –

Một đường thúc ngựa chạy đi, chẳng biết đã qua bao lâu nhưng Thiên Phong chưa từng dám ngoảnh đầu nhìn lại một khắc, miệng vẫn không ngừng giục mã mau tăng thêm cước bộ, chỉ sợ sẽ lại bắt gặp mấy bóng ma diện than âm hồn không tiêu tán kia đang lượn lờ truy ở đằng sau.

Lôi Kình cả quãng đường cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng cưỡi ngựa theo sát bên thiếu niên vẫn cứ dùng tốc độ như đang bị người đuổi giết kia. Tuy không biết tại sao Thiên Phong lại gấp gáp như vậy nhưng nhìn đến vẻ mặt bối rối cùng khẩn trương của thiếu niên hiện giờ, hắn biết cũng không tiện hỏi. Việc duy nhất hắn có thể làm lúc này là ở bên cạnh người ấy, bảo hộ người ấy, thẳng cho đến khi cậu có thể hoàn toàn tin tưởng hắn, dựa dẫm vào hắn mà thôi.

Bất quá, nhìn thấy những giọt mồ hôi vẫn không ngừng lăn xuống bên gò má nhỏ nhắn, Lôi Kình không đành lòng mạnh thúc ngựa phi đến gần sát bên cạnh Thiên Phong, vươn cường thủ ghì lại đôi bàn tay nhỏ bé vẫn đang không ngừng giục giã dây cương đã dần trở nên tái nhợt.

“Phong đệ, chúng ta đã chạy ba ngày ba đêm không nghỉ, chắc cả đệ lẫn ngựa đều đã mệt rồi, chúng ta tạm thời kiếm nơi nào dừng chân một lát đi.” Hắn thì không sao, nhưng người này chỉ vừa mới hạ sốt, có thể nào lại tự hành hạ mình như vậy.

Xúc cảm ấm áp truyền đến từ bàn tay khiến Thiên Phong hơi khẽ giật mình, nhìn qua lại bắt gặp ánh mắt lo lắng của nam nhân, ngây ngốc một chút mới chợt sực tỉnh, liền cố nén đỏ mặt “ưm” một tiếng. Ai, cũng không phải bị cừu nhân đuổi giết thật, cậu khẩn trương như vậy làm cái gì a, chắc chắn lại khiến người này phải bận tâm rồi, thật là mất mặt.

Chậm rãi hoãn ngựa lại, vẫn không kìm nổi hồi hộp mà lén lút quay đầu nhìn lại phía sau, xác định không có “thứ” gì khả nghi đang ẩn núp trên lùm cây hay dưới bụi cỏ, Thiên Phong liền vỗ vỗ ngực nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới dám thong thả cùng Lôi Kình đi đến một tửu điếm gần đó để nghỉ tạm.

Tới đây mới biết thì ra nơi bọn họ vừa đặt chân đến đã là Mạt Hoa trấn, vốn đã cách Từ Mộc trấn rất xa, hơn nữa từ đây cũng chỉ còn mất vài canh giờ phi mã nữa là đến Thánh Kiếm sơn trang, địa điểm đại hội võ lâm được tổ chức.

Tâm tình nơm nớp bất an trong lòng Thiên Phong dần dần đã được sự háo hức thay thế, trên mặt cũng khôi phục tiếu dung vô ưu thường ngày, liền giao ngựa cho tiểu nhị vừa chạy ra đón khách, theo Lôi Kình tiêu sái bước vào tửu lâu.

Quả không hổ danh là bữa tiệc luận võ do đích thân lão minh chủ dựng đài, ngay ở Mạt Hoa trấn này đã có thể bắt gặp không ít nhân sĩ giang hồ đi qua, đều một đường hướng Thánh Kiếm sơn trang chờ ngày tụ hội. Bởi thế, cũng không lấy gì làm lạ khi vừa bước vào cái quán nhỏ này, Thiên Phong liền có thể nhìn đến hầu hết khách nhân bên trong, đều là những người mang theo đao kiếm.

May mắn cũng không phải quá đông nên Lôi Kình cùng Thiên Phong rất nhanh đã có thể tìm được một chiếc bàn rộng rãi mà ngồi xuống. Nhìn thiếu niên vô thức đưa tay lên lau lau cái trán còn thấm chút hãn ti, Lôi Kình liền quay sang nói với tiểu nhị đang xum xoe đứng bên cạnh.

“Mau đem tới đây một bình trà, một vò tửu, món ăn thì tùy ý ngươi đi.”

“Dạ, có ngay có ngay!” Tiểu nhị thích nhất là những vị khách nhân tùy ý tiêu sái, vung tiền như rác như thế này, vội hoan hỉ chạy đi, nháy mắt trà cùng rượu đã được mang đến.

“Khách quan, đồ ăn thì xin ngài đợi thêm lát nữa, tiểu nhân lập tức sẽ dọn lên ngay.”

Lôi Kình không quan tâm lắm “ừm” một tiếng, tay thực ra còn đang bận rót một chén trà, cẩn thận đặt tới trước mặt Thiên Phong.

“Đệ uống chút nước đi.”

Thiên Phong dừng động tác lấy vạt áo quạt quạt, có chút cảm kích tiếp lấy chén trà từ tay Lôi Kình, cũng không để ý tới lễ nghi thường ngày, một hơi liền uống cạn.

Lôi Kình nhìn bộ dáng thỏa mãn của Thiên Phong, khẽ mỉm cười, lại rót thêm một chén cho cậu, mới quay sang tiếp lấy bầu rượu của mình, không để ý tới thiếu niên đang lén lút dùng cặp mắt thèm thuồng nhìn hắn, à không, là nhìn thứ trên hắn.

Thiên Phong quả thực rất muốn nếm thử hương rượu thêm một lần, bất quá cục u lần trước hình như vẫn ẩn ẩn đau trên đầu, khiến cậu còn có chút dè dặt, chỉ có thể chán nản chống tay lên cằm, lười biếng bưng chén trà lên nhấp nhấp, đồng thời mường tượng lại vị ngọt của thứ đồ uống kì diệu kia.

Thiên Phong mơ mơ màng màng nhìn về nơi xa xăm, Lôi Kình chăm chăm chú chú nhìn vào đôi môi mọng nước của cậu, không khí yên lặng nhàn rỗi khiến tiếng nói chuyện khá lớn của bàn bên cạnh rất tự nhiên mà lọt vào trong tai hai người.

“Này lão huynh, huynh lặn đi đâu cả năm nay vậy? Nếu không phải hôm nay tình cờ gặp lại được huynh ở đây, ta còn nghĩ huynh đã bị đám cừu nhân nào đó thủ tiêu rồi.” Người nói thanh âm hào sảng ẩn chứa nội tức, ở đây chắc hẳn là người trên giang hồ.

“Ai, cũng gần như vậy, ta còn cái mạng về đây gặp lại hảo huynh đệ ngươi cũng là nhờ vận số chưa đủ xui xẻo a. Bất quá, nghe nói mấy ngày nữa tới đại hội võ lâm, sẽ sắp gặp được kẻ còn thảm hơn ta?” Người đáp lời, có lẽ là ‘lão huynh’ trong miệng nam nhân vừa nãy.

“Lão huynh chưa biết sao, lão minh chủ tổ chức buổi tụ hội lần này trên danh nghĩa là để cho chúng nhân giang hồ luận bàn võ nghệ, nhưng thực chất là muốn giúp võ lâm diệt trừ một kẻ, nghe nói tên hắn là Lôi Kình.”

“Hắn là ai vậy?” ‘Lão huynh’ này có vẻ thực sự đã rời khỏi giang hồ khá lâu.

“Cung chủ Bích Long cung, không chỉ nối danh dâm tặc, còn giết không ít chúng đồ của chính phái, quả là khiến lòng người căm phẫn.”

“Có chuyện như vậy sao? Bất quá nghe ngươi nói kế hoạch của chúng ta trắng trợn như vậy, liệu hắn có chịu đến không.”

“Huynh an tâm, lão minh chủ đã phát thiệp mời, sao hắn có thể không đến. Hơn nữa, vừa nãy ta cũng đã bắt gặp hắn đi qua đây, còn dẫn theo tứ đại thủ vệ y như trong lời đồn. Cũng phải khâm phục hắn không biết sợ chết, ha hả.”

“Lôi đại ca…” Từng lời bọn họ vừa nói đều nghe không bỏ sót, Thiên Phong quay sang lo lắng nhìn Lôi Kình. Chẳng phải Bích Long cung chủ chân chính đang ngồi trước mặt cậu đây sao? Kẻ mà nam nhân kia vừa thấy, không cần nhìn mặt cũng biết là giả.

Lôi Kình tuy cũng đã nghe được nhưng nãy giờ vẫn chỉ thản nhiên rót rượu, lại cho Thiên Phong một cái ánh mắt trấn an. Hắn sớm biết trước Tiêu vương sẽ không dừng lại ở cái chết của hắn, mà còn muốn mượn tay giang hồ hủy đi thế lực đáng sợ của Bích Long cung. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, có như vậy y mới có thể an tâm mà yên vị trên ngai vàng, cũng không sợ một ngày nào đó, những kẻ trung thành đi theo hắn sẽ tìm đến để trả thù nữa.

“Vậy sao, ha hả, lần này đến đại hội võ lâm quả thực không uổng công. Trui lủi suốt cả một năm trời, tay chân ta đã ngứa ngáy lắm rồi.” ‘Lão huynh’ kia nghe vậy, cũng hưng phấn cười to.

“Phải rồi lão huynh, cừu nhân kia của huynh rốt cuộc là ai, sao có thể khiến huynh khốn khổ như vậy?” Nam tử kia nhịn không được tò mò hỏi.

“Còn đáng sợ hơn cả cừu nhân a. Nói ra chỉ sợ ngươi không tin, những kẻ đuổi giết ta suốt nửa năm nay, chính là vâng theo lệnh của Tịch quốc hoàng đế.”

“Cái gì? Chẳng lẽ lão huynh ngươi đã gây ra chuyện gì đắc tội với tên hoàng đế máu lạnh đó? Thiên a, chẳng lẽ lão huynh còn không biết hắn tuy được gọi là ‘minh quân’ nhưng đặc biệt phía trước phải đề thêm hai chữ ‘lãnh huyết’ sao?”

Có lẽ không ai là không biết đến vị đế vương khiến người ta vừa sợ hãi vừa kính phục này, tuy chỉ vừa mới đăng cơ, lại vô cùng trẻ tuổi, nhưng hắn một tay đã có thể đem Tịch quốc trở thành một trong tam đại cường quốc thế lực nhất thiên hạ, sánh ngang với Mạc quốc và Khương quốc. Chỉ là, lời đồn về Tịch đế được lan truyền trong dân gian, không chỉ nói hắn có bao nhiêu tài ba, càng nhiều chính là nói hắn có bao nhiêu lãnh khốc cùng tàn bạo.

Cái gì mà ‘máu lạnh’, cái gì mà ‘lãnh huyết’? Bọn họ chưa từng tiếp xúc với Tịch quốc hoàng đế, sao có thể tùy tiện phán xét người ta như vậy? Thiên Phong siết nhẹ chén trà, vừa định đưa lên miệng liền hậm hực đặt xuống.

“Hừ, ta ngu đâu mà đi đắc tội với hắn chứ. Chỉ là vô tình nhìn thấy được thứ không nên nhìn thôi.”

“Thứ gì?”

“Ai, chả biết là may mắn hay bất hạnh nữa, thứ ta nhìn thấy được chính là chân diện mục của người vốn được nhân gian xưng tụng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân a.” Nói đến đây, trong đáy mắt ‘lão huynh’ liền không giấu nổi vẻ si mê.

“Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân… Cái gì? Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân? Ý lão huynh chính là Thiên vương Tiểu vương gia của Tịch quốc, Tịch Thiên Phong sao?”

“Phụt!!!”

“Phong đệ, đệ sao vậy?” Giật mình thấy thiếu niên bên cạnh đột ngột đem ngụm trà vừa nhấp toàn bộ phun ra, Lôi Kình khẩn trương vươn tay hộ sau lưng cậu, đồng thời đoạt lấy chén trà cậu đang cầm trong tay: “Chẳng lẽ trong trà có độc?”

Vội vàng níu lấy tay áo nam nhân đang phẫn nộ toan đứng dậy, Thiên Phong cố gắng kìm lại cơn ho:

“Khụ khụ… không phải đâu Lôi đại ca… khụ… đệ chỉ là… sặc nước… khụ khụ… mà thôi.”

Ở một nơi chẳng liên quan thế này, bỗng dưng lại được người ta nhắc tới tên mình, lại còn đính kèm thêm biệt danh kì quái gì đó nữa, ai mà không nghĩ muốn phun. Ai, đúng vậy, Thiên Phong cậu thực ra tên đầy đủ là Tịch Thiên Phong, là Thiên vương của Tịch quốc mà nam nhân kia vừa nói đến, cũng chính là đệ đệ duy nhất của ‘lãnh huyết minh quân’ Tịch đế Tịch Quân Vũ.

May mắn lúc nãy Lôi Kình cũng không để ý tới đoạn đối thoại phía sau của hai người kia nên cũng không có nghi ngờ, hiện giờ chỉ đang dồn toàn tâm toàn ý vỗ vỗ bối cho Thiên Phong thuận khí.

“Thật sao? Lão huynh ngươi đã gặp được hắn? Ta cứ tưởng đó chỉ là truyền thuyết thôi chứ? Thế nào thế nào? Có đẹp như trong lời đồn không?”

“Chậc, nếu nói là khuynh quốc khuynh thành, chỉ sợ cũng là quá khinh thường hắn a.”

“Có người như vậy thật sao?” Nam nhân kia nghe vậy, có chút không tin. “Bất quá, nghe nói hắn được Tịch đế ‘giam cầm’ rất kỹ, sao huynh gặp mặt được?” Cho dù đã đủ tuổi, Tịch đế vẫn không cho phép đệ đệ của mình ra ngoài tự lập phủ đệ riêng, bất chấp sự khuyên bảo cùng kháng nghị của quần thần, một mực giữ cậu lại trong cung kề cận bên cạnh mình, cũng không cho bất cứ kẻ lạ nào được phép tiếp cận cậu, thậm chí là bá quan văn võ. Kẻ ngoài nhìn vào đương nhiên sẽ cho đó là một dạng giám thị giam lỏng của vị đế vương lãnh huyết kia.

“Bởi vậy mới nói, một năm trước, ta vì thua bạc không có tiền trả nên đành đầu quân làm binh cho Tịch quốc một thời gian. Chắc ngươi cũng biết trận hòa chiến giữa Tịch quốc và Khương quốc năm ngoái chứ, đó cũng chính là trận chiến đầu tiên Tịch đế đích thân xuất chinh kể từ khi kế vị, đối chọi lại với đội quân do Xa Viêm đại tướng quân của Khương quốc thống lãnh, trong khi cả hai đang giằng co đọ sức, Tịch đế bị một mũi tên bắn lén mà lâm vào thế yếu, lúc Xa tướng quân sắp sửa lấy được đầu của hắn, đột nhiên một tên lính trẻ phi ra cứu lấy hắn một mạng, không những thế còn thổi bay cả Xa Viêm. Lúc nhìn thấy được dung mạo tuyệt mỹ của người đó hiển lộ sau trận cuồng phong bất ngờ, cơ hồ tất cả những binh lính chứng kiến đứng gần đó, đều ngơ ngẩn đánh rơi cả binh khí, đương nhiên, trong đó có ta.”

“Cái gì? Huynh nói Xa Viêm? Kẻ được mệnh danh là Chiến thần ác sát, Xa đại tướng quân?” Nam tử kia vẻ mặt không thể tin, vội vàng hỏi lại.

“Ân.” Thu hồi tia mê mẩn trong đáy mắt hồi tưởng, ‘lão huynh’ lại thẫn thờ nhấp một ngụm rượu. “Sau ta mới biết được, mỹ nhân đó chính là tiểu vương gia của Tịch quốc, người mà các ngươi vẫn luôn miệng kêu là ‘truyền thuyết truyền thuyết’ gì đó a.”

“Không thể nào, trên đời này có kẻ có thể đả bại được tên mãnh hổ khát máu đó sao? Lại còn là… một mỹ nhân?”

“Ai, lão huynh ta đâu có tâm trạng nói giỡn với ngươi. Ta đây chính là được chứng kiến tận mắt.”

Xa Viêm? Là ai a? Thiên Phong chống cằm, nhíu mày cố hồi tưởng lại. Hình như cậu chưa từng nghe qua cái tên này, chứ nói chi đến chuyện đã từng đụng độ với hắn. Lúc đó trong đầu cậu chỉ chăm chăm nghĩ đến sự an nguy của ca ca, cũng không để ý đến trước mặt đang đối địch với ai, giờ có cố nghĩ, cũng hoàn toàn không có ấn tượng gì cả.

“Phong đệ, còn khó chịu sao?” Thấy Thiên Phong nhíu mày, Lôi Kình tưởng cậu trong người không khỏe, liền lấy ra một nén bạc đặt đến trên bàn, lại quay sang nói với Thiên Phong: “Chúng ta đây tới phía trước tìm quán trọ nghỉ ngơi, đợi mấy hôm nữa đi tiếp cũng không muộn.”

Tuy Thánh Kiếm sơn trang rộng lớn, đủ chỗ cho các nhân sĩ võ lâm có thể tạm thời trụ lại, nhưng tình thế bây giờ không thích hợp để bọn họ lộ diện, chỉ có thể âm thầm chờ thời cơ mà thôi.

“Ưm” Cũng hiểu ý của Lôi Kình, Thiên Phong ngoan ngoãn đứng lên, thong thả theo nam nhân bước ra khỏi tửu quán, để lỡ mất đoạn nói chuyện sau cùng của hai vị khách nhân bàn bên cạnh.

“Phải rồi, lão huynh vẫn chưa nói cho đệ biết, tại sao huynh lại bị hoàng đế truy sát?”

“Này… chỉ có thể trách lúc đó ta quá mê mẩn ngắm mỹ nhân, không để ý tới ánh mắt băng hàn của hoàng đế quét qua mà biết điều cúi đầu quỳ xuống như những người khác, bởi thế, ta cùng một số kẻ cũng ‘to gan’ giống ta, được liệt vào ‘sổ đen’ của hoàng đế, lần lượt bị xử lý một cách âm thầm đến đáng sợ, nhẹ thì móc mắt cắt lưỡi, nặng thì không còn được thấy thi thể. May mắn ta có chút bản lĩnh hành tẩu giang hồ nhiều năm nên mới thoát được.”

“Khoa trương như vậy? Ta những tưởng Tịch quốc hoàng đế giam cầm người đệ đệ ruột thịt bấy lâu nay là vì muốn trử bỏ mọi thứ có thể gây nguy hại đến ngôi vị của mình, nhưng hành động này của hắn, rốt cuộc muốn chứng minh điều gì?”

‘Lão huynh’ kia lần này liền chỉ lâm vào trầm mặc, lại nhấp một ngụm rượu, sau một lúc lâu mới thở dài thốt ra một câu khó hiểu:

“Mỹ nhân tuyệt thế… cũng chính là yêu nghiệt, yêu nghiệt a.”

………………………………………………..

Tiểu Bạch: mọi người đừng như bé Phong, quên mất cái tên “Xa Viêm” này nhé :D

.

.

.

Advertisements

17 responses to “[DPKTH] Chương 13: Thân phận

  1. *đập bàn* Xa Viêm gì a~~~ ca ca của bé Phong đâu, H đâu aaaaa!!!
    còn một dàn công nữa chưa xuất hiện…. oa ư hư~
    p.s: nhưng thật k ngờ bé Phong là vương gia nha! Ban đầu ta vẫn nghĩ bé là tiểu thiếu gia của thế lực nào đó trên giang hồ, ai ngờ đoán trật lất =))

  2. Hè hè hè, anh Xa Viêm chắc là anh công thứ 3 hử nàng?
    Phong Nhi mà quên ảnh chắc ảnh sẽ dằn vặt ẻm cho coi.
    Thân phận của Phong Nhi cũng ấn tượng quá, em hoàng đế lận. Bây giờ mới biết tên của vị ca ca thân iu của em. Ta có cảm tình với ảnh từ bữa giờ dù ảnh chưa có miếng đất diễn nào. Bình giấm của ảnh cũng bự ghê, luộc hết mấy em chảy nước miếng nhìn Phong Nhi luôn nha.

  3. Từ thù rồi sẽ biến thành yêu thôi =))))), sau khi iu~ sẽ thấy thống khổ, sẽ thấy “rối như tơ vò, nóng ruột nóng gan, đau như đứt từng khúc ruột, sau đó mới phát hiện ra mình đối với hắn không phải hận mà là yêu sao?”, quằn quại, chua xót, đau đến tim gan vỡ thành chăm mảnh nhỏ =))))))). Nàng phải có cái màn ngược luyến (củ chuối) này cho ta =))))))

  4. Nghe Xa Viêm là ta biết nàng liệt a ấy vô danh sách hậu cung sắc lang công của Phong Nhi rồi =)) Ai biểu nàng quảng cáo a ấy dữ quá =)) còn kêu mọi người ko dc quên ảnh nữa =)) rất tiếc ta thích ca ca Phong Nhi hơn a Viêm vì ca ca làm vua Viêm mới làm tướng quân thui. Ta thích vua hơn a =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s