[DPKTH] Chương 12: Lây cảm

Đệ Thập Nhị Chương

Lây cảm

– Tuyết Lạc –

“Ưm…” Cảm thấy thân thể dường như đang được ai đó nhẹ nhàng bế lên, Thiên Phong gượng mở hàng mi nặng trĩu, lúc cặp mắt mông lung dần lấy lại được tiêu cự, mới nhận thấy cả người mình đã nằm gọn trong vòng tay rộng lớn quen thuộc, đầu cậu còn đang tựa vào một lồng ngực ấm áp. Khung cảnh vụt xẹt qua xung quanh khiến cậu nhận thức được thì ra cảm giác nhẹ nhàng lâng lâng này là đang bay.

“Khụ, đệ tỉnh rồi sao?” Phát giác thiên hạ trong lòng có động tĩnh, Lôi Kình liền chậm rãi hãm lại phi bộ, cúi đầu lo lắng nhìn thần sắc mơ màng của thiếu niên: “Còn thấy khó chịu lắm không?”

Khẽ cong lên đôi môi đã dần lấy lại được huyết sắc (:”>), Thiên Phong có chút cảm động mỉm cười hướng phía giọng nói ôn nhu truyền đến từ trên đỉnh đầu:

“Ưm, đệ thấy đỡ hơn nhiều rồi.”

Chỉ là, ánh sáng mặt trời rọi đến từ sau lưng nam nhân khiến cậu mơ hồ không nhìn rõ trong đôi mắt đang chăm chú ngắm nhìn cậu kia còn có vô hạn nhu tình.

“Bất quá… Lôi đại ca, chúng ta là đang đi đâu vậy?” Thanh âm toát ra nồng đậm giọng mũi, như một thói quen, Thiên Phong vô thức tìm kiếm nơi lồng ngực ấm áp mà rúc rúc vào. Quả thực, dù đã rời khỏi nhà được gần một tháng, cậu vẫn không thể quen với những tia nắng lúc sáng sớm này.

(Bạch *lắc đầu thở dài*: Ai, này chỉ có thể trách ‘ai đó’ đã sủng đệ đệ quá mức mà thôi. Thấy chưa, đã dưỡng thành thói quen xấu rồi đấy.

‘Ai đó’ *ánh mắt băng hàn*: Ta muốn sủng Phong nhi, kẻ nào dám lên tiếng?!

Bạch *run rẩy giơ tay*: Ta…

‘Ai đó’ *tỏa ra nồng đậm sát khí*: Ra là ngươi! Khốn kiếp! Muốn sống thì mau cút đi đem Phong nhi trả lại ngay cho ta! *một cước đã đem Bạch đá bay*

Bạch *ngồi xoa mông trên sao Hỏa, uất ức cắn khăn*: Đã vậy ta cứ để Phong nhi của ngươi lông bông thêm mấy bộ nữa, cho ngươi ngồi đó sốt ruột chết luôn!)

“À, khụ, đệ còn nhớ đám dây leo kia không, ta định hôm nay sẽ dùng nó đem đệ cùng thoát khỏi đây.” Cảm thấy hơi thở mềm mại cùng độ ấm của thiếu niên đang dán trên lồng ngực mình, Lôi Kình cả trái tim lẫn thể xác đều có chút ngứa.

“Hôm nay? Nhưng mà…” Nếu bình thường thì đương nhiên không có vấn đề gì, nhưng cậu hiện giờ đang toàn thân vô lực, không biết liệu có thể…

Nhìn vẻ mặt bối rối của thiếu niên, Lôi Kình khẽ phì cười, sao hắn có thể để bảo bối đang phát sốt tự mình leo lên được chứ.

“Đệ đừng lo, ta sẽ buộc đệ vào người, khụ, đệ chỉ cần ôm chặt lấy ta là được rồi.”

Thực ra, Lôi Kình cũng không muốn rời đi gấp gấp như vậy, nhất là trong tình trạng thân thể Thiên Phong còn chưa hảo, nhưng sự kiện đêm qua đã khiến hắn thật sự không còn có thể tin tưởng vào lí trí của mình nữa.

Thiếu niên… vẫn luôn chân thành mà gọi hắn là đại ca, một mực tôn kính, một mực tín nhiệm, vậy mà hắn… lại có những suy nghĩ không trong sạch với thiếu niên tinh thuần này. Nếu hắn thổ lộ, thiếu niên liệu rằng có thể chấp nhận không? Hay là… có lẽ ngay cả bằng hữu cũng không thể làm nữa.

Hắn sợ, nếu còn tiếp tục ở lại, một mình nơi hoang vắng kề cận với người mình yêu, hắn sẽ không kìm được mà làm chuyện tổn thương tới trân bảo, để rồi từ đó, có thể vĩnh viễn mất đi thứ ấm áp mà khó khăn lắm hắn mới được ôm đến trong vòng tay này.

Hơn nữa, cho dù ở lại chờ, hắn cũng không biết thế nào chăm lo tốt cho bệnh của thiếu niên, vẫn là nhanh chóng trở lên phía trên, kiếm một y quán sạch sẽ cho cậu tĩnh dưỡng mới hảo.

Thiên Phong nghe vậy, cũng không thắc mắc gì nhiều, nghĩ chắc là do Lôi Kình có chuyện gấp gì đó, muốn nhanh chóng trở về để giải quyết đi. Bất quá…

“Lôi đại ca, giọng huynh sao vậy?” Nghe Lôi Kình nãy giờ cứ ‘khụ khụ’ suốt, Thiên Phong có chút chột dạ hỏi, đáy lòng bất giác tràn ngập áy náy: “Có phải đệ đã lây cảm cho huynh rồi không?” Chẳng trách sáng nay cậu lại cảm thấy thanh tỉnh như vậy, sư phụ từng nói, nếu lây cảm sang cho người khác, bệnh sẽ nhanh khỏi hơn, chẳng lẽ mình thực sự đã lây qua Lôi đại ca rồi sao.

Vừa nghe đến hai chữ ‘lây cảm’, Lôi Kình ho càng thêm tợn, khóe miệng run rẩy, bối rối không dám nhìn vào mắt thiếu niên:

“Khụ khụ, không, không phải, là tại ta tối qua ngâm mình dưới suối quá lâu nên bây giờ cổ có chút đau, bất quá, không có vấn đề gì.” Cầu trời cậu đừng hỏi hắn là bằng cách nào mới có thể ‘lây cảm’.

“Thật không?” Thấy trên gương mặt trầm ổn thường ngày của nam nhân giờ lại đang hiện lên một tầng ửng đỏ trông như phát sốt, Thiên Phong lo lắng khẽ vươn bàn tay nhỏ bé đã dịu mát đi không ít của mình, nhẹ nhàng áp lên gương mặt anh tuấn.

“Trời ạ, nóng như vậy? Còn nói huynh không sao?”

Cảm nhận xúc cảm non mịm khẽ chạm đến, Lôi Kình toàn thân như bị một luồng sét đánh qua, thần sắc hơi ửng đỏ giờ đã hoàn toàn trở nên thiêu cháy. Hai tay đang bận bế thiếu niên, hắn chỉ có thể cứng ngắc quay mặt sang hướng khác, tránh thoát bàn tay trắng nõn xinh đẹp kia.

“Ta… ta thật sự không sao.” Chỉ hận không thể lập tức cùng thiếu niên… lại tới một lần ‘lây cảm’ nữa đi.

Thấy thanh âm cùng sắc mặt nam nhân càng ngày càng không ổn, Thiên Phong lại thêm lo lắng, khẩn trương níu lấy vạt áo trước ngực Lôi Kình, không thể không nhỏ giọng khuyên can:

“Huynh bệnh như vậy, lại phải cõng theo đệ, leo lên vách núi cao rất nguy hiểm…”

“Không sao, đệ rất nhẹ, đối với ta chỉ như mang thêm một cọng lông chim mà thôi.”

Đứng trước sự ‘câu dẫn’ liên tiếp của thiếu niên, Lôi Kình biết mình đã sắp tới cực hạn, không để Thiên Phong kịp nói tiếp nữa, vội vàng đẩy nhanh phi bộ, vút một cái đã đứng trước vách núi hôm qua, cũng không để cậu kịp phản ứng, liền bứt lấy một đoạn dây leo chắc chắn, nháy mắt đem thân thể hai người buộc chặt lại với nhau. Cả quá trình đều nhanh gọn dứt khoát. Lúc Thiên Phong từ trong ngơ ngẩn hoàn hồn lại, đã thấy mình dựa áp sát lên người nam nhân, lấy tốc độ thần kì nhanh chóng đu lên vách núi.

Phải nói võ công của Lôi Kình vô cùng cao cường, cộng thêm nội lực thâm hậu, nên việc này đối với hắn quả thực không phải là chuyện cần đổ mồ hôi, dù trên lưng đeo thêm một người, gương mặt nam nhân cũng tuyệt không hề tỏ ra có chút nào cố sức.

Cũng có thể nói là do Thiên Phong thực sự rất nhẹ. Đúng vậy, lời Lôi Kình vừa nãy cũng không phải là muốn an ủi Thiên Phong, bởi cậu không bao giờ có thể tự bế mình nên không biết, thân thể cậu nhẹ đến kì lạ, tựa như phi vân vậy, đó cũng là điều Lôi Kình ấn tượng với cậu ngay từ lần gặp đầu tiên.

Mới đầu, Lôi Kình cũng có chút băn khoăn, có lẽ nó có liên quan đến thứ võ công kì lạ như có như không trên người thiếu niên này, bất quá, hiện giờ hắn cũng không còn quan tâm nữa, thiếu niên này dù cho có là ai, thân phận thế nào, cũng không thể thay đổi tình yêu hắn dành cho cậu.

Mắt thấy vị đại ca cố chấp đã đeo mình leo lên được hơn phân nửa, Thiên Phong đành bất đắc dĩ thở dài, chỉ có thể phối hợp vươn tay ôm chặt lấy cổ nam nhân, để cho hắn có thể an tâm mà chuyên chú vào công việc.

*Trượt~~~*

“A! Lôi đại ca, sao vậy?” Đây là lần thứ ba nam nhân bước hụt chân, cậu quả thực nặng như vậy sao?

Nhanh chóng tìm lại điểm trụ, Lôi Kình đầu đầy hãn ti chậm rãi thở ra, cố gắng lấy lại bình tĩnh cho con tim đang đập loạn, bất quá, lúc quay xuống trấn an thiếu niên, hắn vẫn duy trì tiếu dung ôn nhu như không có vấn đề gì.

“Không sao, đệ… bám chắc.”

Suốt cả quãng đường, hơi thở của ai đó cứ phả qua cần cổ, thân nhiệt của ai đó cứ dán tại trên người, bảo sao hắn không thể không phân tâm. Khi phát giác ra tình hình đối với hắn không ổn thì cũng đã muộn. Lúc tính đến kế này, hắn quả thực là đã chán sống rồi mà.

Quyết tâm dồn hết mọi trí lực vào sợi dây trước mắt, Lôi Kình không dám dừng lại nghỉ nửa khắc, một đường nhanh chóng leo lên.

Vất vả bao lâu cuối cùng cũng chạm tay được tới đích, Lôi Kình có loại lỗi giác như vừa có thể trèo thoát khỏi thập bát tầng địa ngục vậy. Bất quá, khi quay đầu lại, hắn vẫn là có chút nuối tiếc.

Dịu dàng nhìn xuống thiên hạ chẳng biết tự lúc nào đã thiếp đi trong lồng ngực, đáy mắt Lôi Kình lại lóe lên ngoan quyết cùng ôn nhu, không sao, chỉ cần đợi thiếu niên khỏi bệnh, cùng giải quyết xong rắc rối ở đại hội võ lâm, hắn nhất định sẽ hướng thiếu niên thông báo, dẫu cho cậu có chấp nhận hay không, hắn cũng nhất quyết không buông tay, nhất quyết không để lỡ từng giây từng khắc được ở bên người này nữa.

Đem lớp áo ngoại sam trên người cẩn thận bao khỏa lấy thiên hạ trong lòng, Lôi Kình mới phóng nhẹ phi bộ nhanh chóng tìm đến bên miệng vực chỗ mấy ngày trước đã trải qua giao đấu.

Đến nơi, Lôi Kình phát hiện ngoài mấy cái xác đang thối rữa của đám sát thủ hôm đó, còn lại tên phóng châm độc đã đẩy hắn xuống vực và tứ đại thủ vệ của hắn đều không thấy dấu vết, e rằng đã bị kẻ đó cùng thuộc hạ của Tiêu vương bắt đi.

Mập mờ đoán ra được thủ đoạn tiếp theo của kẻ địch, Lôi Kình cũng không có chút biểu lộ lo lắng, xem xét xong liền nhanh chóng thẳng hướng thành trấn gần đó, cũng chính là Từ Mộc trấn, tìm nơi cho Thiên Phong dưỡng bệnh.

***

“Phong đệ, đại phu nói đệ vẫn chưa dứt hẳn cơn sốt, vẫn là nên ở lại đây thêm mấy ngày nữa đi.” Lôi Kình nhìn thiếu niên đang nghiến răng nghiến lợi kéo hắn đi ra khỏi y quán, có chút hưởng thụ cảm giác được bàn tay nhỏ xinh nắm chặt lấy tay mình, cũng không muốn dùng cường mà ép cậu, chỉ có thể bất đắc dĩ khuyên bảo.

“Lôi đại ca, đệ mà còn ở lại đây thêm một khắc nào nữa, chắc chắn sẽ bị ốm chết mất.”

Mấy hôm trước được Lôi Kình mang theo leo lên vực, Thiên Phong chẳng biết mình tự lúc nào liền ngủ quên, lúc mở mắt thì đã thấy mình nằm trên chiếc giường ấm áp trong một y quán. Tiếp đó mấy ngày đều bị Lôi Kình vì nghe mấy lão đại phu nói nhảm gì đó nên cho cậu uống đủ thứ thuốc mà chỉ cần ngửi mùi đã chỉ muốn phun. Vì thế, vừa mới có thể đứng dậy khỏi giường, Thiên Phong liền không dám có chút chậm trễ, vội vàng kéo Lôi Kình ra ngay khỏi chốn khủng khiếp này.

“Phong đệ…”

Quay đầu lại, chứng kiến chính là vẻ mặt nghiêm nghị cùng lo lắng của nam nhân, Thiên Phong cũng chỉ đành bất đắc dĩ cười khổ.

“Lôi đại ca, huynh an tâm, đệ thật sự không…” Đang nói dở, ánh mắt Thiên Phong vô tình liếc qua phía đằng sau vai Lôi Kình, sắc mặt vừa mới chuyển biến hồng hào liền xoát cái trắng bệnh, hai chân nhũn ra, nháy mắt bíu chặt lấy Lôi Kình đang đứng trước, đem đầu giấu kín thật sâu trong lồng ngực hắn.

“Phong đệ, đệ sao vậy? Có phải thân thể lại có chỗ nào không khỏe không?” Thấy thiếu niên đột nhiên nép sát vào người mình không ngừng run rẩy, Lôi Kình lại là yêu thương, lại là đau lòng, lại là có chút hưởng thụ, dịu dàng ôm lấy Thiên Phong, khe khẽ vỗ về, tiện thể ném cho mấy kẻ tò mò đi ngang qua một cái lãnh nhãn sắc bén hoàn toàn tương phản.

Thiên Phong hiện giờ cũng không có tâm trí đi để ý tư thế tối mờ ám của hai người, cố bình định kinh hãi, lén lút hé mắt qua bờ vai nam nhân đang ôm mình, nhìn tới phía đám người đang đứng xa xa phía trước.

Quả nhiên không phải cậu nhìn nhầm, mấy cái bản mặt cứng ngắc đáng ghét kia, không phải đám ảnh vệ tinh nhuệ của ca ca cậu thì còn ai! Mỗi lần cậu lén chạy ra ngoài một chút, đang chơi được cao hứng, đều là bị mấy kẻ mang lớp diện than ngàn năm không đổi này đột nhiên xuất hiện hù sợ đến nhảy dựng, bi thảm sau đó đương nhiên là bị ‘tóm’ trở về theo lệnh của ca ca.

Cái gì, tóm về? Đừng đùa chứ, nơi đây là Mạc quốc, Mạc quốc a, sao bọn họ có thể đánh hơi được đến tận đây??? Khoan đã, thứ trên tay bọn họ đang cầm… kia… kia chẳng phải là mấy chiếc thiên đăng hôm trước cậu thả hay sao? Có trời mới biết tại sao chúng lại lọt được vào tay bọn họ. Không, này không phải điều bây giờ cần quan tâm, quan trọng nhất là, chẳng lẽ cậu lại sắp bị bắt về?

(Bạch *ngoáy mũi*: đã bảo đừng khinh ca ca ngươi rồi mà.)

Thấy thiếu niên trong lòng lại run rẩy từng đợt, Lôi Kình không kìm nổi đau lòng, khẽ siết nhẹ tấm lưng thon gầy của thiếu niên, nhẹ giọng dụ hống bên tai cậu.

“Phong đệ, nếu không, chúng ta ở lại đây thêm vài ngày, chờ đệ khỏi hẳn, rồi hẵng…”

Chỉ là, lời còn chưa dứt, đã thấy thiếu niên cả người cứng ngắc, kích động bíu chặt lấy tay hắn, ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt quyết liệt chưa từng có.

“Không! Lôi đại ca, chúng ta phải mau rời khỏi đây! Ngay bây giờ a!”

……………………………………………….

.

.

.

Advertisements

12 responses to “[DPKTH] Chương 12: Lây cảm

  1. =)) bắt về đi oh yeah bắt về đi ta là ta ủng hộ ca ca của Phong nhi bắt Phong nhi về nha có như thế mới giáo huấn lại được chứ moahahahaha. Lôi ca chậc ai bảo ca kiềm với chế quá cơ ta đổi sang vote cho caca của Phong nhi ( dù xét về mặt thời gian caca của Phong nhi có vẻ còn nhẫn nhịn lâu hơn hé hé )

  2. Này thì trân bảo, này thì bảo bối, anh càng ngày càng sến rệt =)))))

    Khẽ cong lên đôi môi đã dần lấy lại được huyết sắc (:”>) ~> e thẹn cái giề đó =))))))

  3. thiên hạ trong lòng => e lên chức rồi nha hehe. Đọc câu này ấm lòng gê. Ngọt quá a~
    Ta muốn biết thân phận e nó nên bay qua chương kia đây kaka.
    A là ôn nhu kiêm sến súa công từ đây=))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s