[DPKTH] Chương 11: Kiềm chế

Đệ thập nhất chương

Kiềm chế

– Tuyết Lạc –

Thiên Phong chống hai tay lên cằm, cặp mắt trong suốt mơ mơ màng màng nhìn chăm chú vào hai xiên cá đang được Lôi Kình hơ trên đống lửa, chiếc mũi nhỏ xinh tham lam hít hà lấy mùi thơm ngào ngạt tỏa ra, cái bụng không tự chủ được lại kêu réo rầm rì.

Lôi Kình ngồi một bên, vẻ mặt thâm trầm, nhíu mày trừng nhìn hai xiên cá trên tay, cố gắng ngăn cặp mắt của mình không cứ hữu ý vô ý mà liếc sang phía bên cạnh.

Chiếc y sam bạch sắc toàn bộ đã ướt sũng, giờ đang được nằm phơi trên cây sào gần đống lửa. Thứ duy nhất Thiên Phong đang mặc bây giờ chỉ là một lớp áo ngoại sam của Lôi Kình, và đương nhiên, nó quá rộng so với thân hình bé nhỏ mảnh khảnh của cậu.

Mê mải ngắm nhìn mỹ thực, thiếu niên vẫn không để ý tới vạt áo thùng thình từ lúc nào đã trượt xuống khỏi bờ vai tiêm tế. Cặp chân thon dài trơn mịn lộ ra khỏi tà áo chỉ đủ để che dấu nơi tư mật, nhan sắc tối ám của chiếc lục bào khiến cho làn da trắng nõn của thiếu niên trông càng thêm trong suốt.

Thật sự muốn…

Thật sự muốn…

“Lôi đại ca, cá cháy rồi kìa.” Không thể cứ giương mắt nhìn đồ ăn đang sắp sửa bị thiêu rụi, Thiên Phong đành bất đắc dĩ lên tiếng.

“A!… Ân.” Lôi Kình giật mình thu hồi tầm mắt, bối rối nhấc hai xiên cá ra khỏi đống lửa, may mắn có một con mới chỉ xém mất một góc, hắn liền rút thanh đoản đao bên mình ra, cẩn thận cạo đi lớp vảy cháy trên mình nó, mới đưa cho Thiên Phong.

“Thật có lỗi, ta sơ ý, đệ ăn tạm cái này được không?”

Có cảm giác nếu như mình chỉ hơi chút do dự, nam nhân trước mặt thật sự sẽ lập tức lao đi bắt con cá khác, Thiên Phong liền vội vàng cảm tạ mà cầm lấy.

“Đệ không sao. Vậy còn huynh?” Nhìn vật thể cháy khét còn lại trên tay Lôi Kình, Thiên Phong chưa cần nếm thử cũng đã thấy đầu lưỡi khổ sáp.

“Ta ăn cái này được rồi.” Khẽ cười, Lôi Kình liền thản nhiên không chút do dự đem ‘cục than’ đen sì sì kia đến bên miệng cắn một miếng ngon lành, đây là con cá mà Thiên Phong đã bắt cho hắn, dù có cháy ra tro hắn cũng ăn.

Thiên Phong trợn to mắt sửng sốt, nhưng sau đó lại không khỏi gật gù thán phục. Cậu từng nghe sư phụ kể qua trong giang hồ có rất nhiều loại ‘võ công’ thần bí khiến người tu luyện có thể chịu được những thứ mà người thường không thể, như nuốt gươm mà không thấy đau, uống độc dược mà không hộc máu,… ưm… có lẽ Lôi đại ca cũng là một trong số họ đi.

Mới suy nghĩ một chút đã lại bị mùi thơm nghi ngút trên tay dẫn đi chú ý, Thiên Phong liền cũng không để tâm nữa, cúi xuống nhanh chóng vỗ về cái bụng đói.

Cảm nhận ánh mắt của thiếu niên đã rời khỏi trên người mình, Lôi Kình lúc này mới dám ‘lén lút’ nhìn sang phía đối phương.

Tuy mùi vị cá nướng xém cháy không thể gọi là mỹ thực gì, nhưng bộ dáng thiếu niên ăn nhìn trông thật ngon lành, thoải mái mà lại không mất đi vẻ tao nhã.

Cái miệng nhỏ xinh chậm rãi nhấm nuốt từng miếng, đem bờ môi anh đào dần nhuốm lên một lớp mỡ bóng tươi ngon, đầu lưỡi phấn hồng thỉnh thoảng còn đưa lên khẽ liếm liếm qua khóe miệng, khiến cho thần cánh hoa vốn đã tiên diễm càng thêm mọng nước.

Yết hầu bất giác nuốt ực một cái, Lôi Kình lại hung hăng cắn một miếng lớn xuống con cá cháy đen, cảm giác như thứ hắn đang ăn chính là tuyệt thế mỹ vị của thế gian vậy.

Hai người vừa dùng bữa xong, chợt Tuyết từ đâu liền đột ngột đáp xuống bên cạnh Thiên Phong, tạo nên một trận gió làm đống lửa khẽ xao động.

Nghiêng đầu nhìn sâu vào đôi thú đồng màu hổ phách kia, đáy mắt Thiên Phong chợt hiện lên một tia vui sướng.

Lôi Kình nhìn một người một thú trao đổi ánh mắt, đầu đầy nghi hoặc, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã thấy tuyết điêu lại vỗ cánh bay đi.

“Lôi đại ca, Tuyết ‘nói’ đã tìm thấy lối ra cho chúng ta thoát khỏi đây. Giờ nó sẽ dẫn đường, chúng ta tới đó xem thử đi.” Nói rồi, còn không đợi Lôi Kình kịp phản ứng, Thiên Phong đã hưng phấn nắm lấy bàn tay to lớn của nam nhân, vội vàng kéo hắn chạy theo hướng tuyết điêu đang bay lượn.

Đến nơi mới biết, thì ra đó là một bên vách núi có dây leo rủ xuống từ trên miệng vực. Ý của Tuyết có lẽ là muốn bọn họ cứ lần theo sợi dây này mà trèo lên đi.

Thiên Phong thản nhiên nhìn bờ vực cao ngất, tuyệt không hề có chút e ngại. Khinh công của cậu vốn có thể nói là tuyệt đỉnh, chỉ cần có điểm tựa thì việc leo trên vách núi này quả thực không phải là chuyện có thể làm khó.

Cặp mắt đang hướng lên trên cao đột nhiên tối sầm, Thiên Phong theo bản năng đưa tay lên đỡ lấy cái trán bỗng dưng trở nên nặng trĩu. Khẽ lắc lắc cái đầu, muốn vứt cảm giác vựng hồ khó hiểu này ra khỏi trí óc, Thiên Phong hơi co rụt người lại vào trong chiếc áo rộng tràn đầy hơi ấm của nam nhân, không biết có phải tại nơi đây hút gió không mà cậu lại cảm thấy có chút lạnh.

Lôi Kình đi đến bên xem xét sợi dây leo, xác định nó khá chắc chắn, vừa muốn quay lại nói gì đó với Thiên Phong, chứng kiến chính là thiếu niên cả người đang lung lay sắp đổ.

“Phong đệ!”

Nháy mắt đỡ lấy thân thể ngã xuống của thiếu niên, Lôi Kình mới kinh hoảng phát hiện người cậu rất nóng, đôi mắt mới ban nãy còn tràn ngập tinh quang giờ đã phủ thêm một tầng vụ khí, nửa như vô thức, mơ mơ màng màng khẽ khép hờ, hai gò má đỏ ửng, lồng ngực liên tục phập phồng theo từng hơi thở đứt quãng yếu ớt.

“Nguy rồi, là phát sốt!”

Cả buổi trầm mình dưới làn nước lạnh buốt, lại để ướt quần áo, bây giờ còn một thân mảnh khảnh ăn mặc phong phanh, không nhiễm phong hàn mới là lạ. Lôi Kình thầm tự trách mình không chu đáo, vội vàng bế Thiên Phong lên, dụng khinh công nhanh chóng phi trở về.

***

Đêm đã khuya, cả u cốc chìm vào trong bóng tối, chỉ còn ánh lửa lập lòe hắt ra từ trong sơn động. Lôi Kình một bên cho thêm củi vào đống lửa, một bên chăm chú canh sát cạnh thiếu niên vẫn đang mê mang, thần tình lo lắng.

“Lãnh…”

Đương lúc bối rối không biết phải làm gì, tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ mơ hồ lại vang lên khiến Lôi Kình càng thêm khẩn trương. Từ nhỏ đến giờ, hắn luôn chịu sự giáo huấn nghiêm khắc cùng khổ luyện của ngoại công, mỗi lần cảm mạo hay phát sốt đều tự mình chịu đựng, dần dần cơ thể đã trở nên miễn nhiễm, càng không biết phải chăm sóc người khác như thế nào, chỉ có thể lúng túng vươn cánh tay thô ráp ra nhẹ nhàng ôm lấy, sưởi ấm cho thân thể nóng rực nãy giờ vẫn luôn miệng kêu lãnh kia.

Vẫn còn lạnh sao? Cảm nhận thấy thiếu niên nhỏ bé không ngừng run rẩy rúc rúc vào lồng ngực mình, Lôi Kình lại là một trận đau lòng, vội vàng cởi lớp ngoại sam cuối cùng trên người mình ra, đem thiếu niên cẩn thận bao khỏa.

“Nước…”

Nghe thanh âm thiếu niên lại hàm hồ trong vô thức, Lôi Kình liền lập tức vớ lấy túi nước bên cạnh, nhẹ nhàng để đầu Thiên Phong tựa vào bờ vai mình, mới đem miệng túi nước kề sát đến bên môi cậu.

Cảm nhận sự tiếp xúc của thứ chất lỏng man mát, Thiên Phong theo bản năng khẽ hé miệng, để cho dòng nước nhanh chóng chảy vào làm dịu cái cổ khô nóng.

Nhìn đôi môi anh đào bởi vì phiếm thủy mà càng thêm mọng ướt liên tục hé ra hợp lại như đang mời gọi, ánh mắt Lôi Kình ngày càng trở nên thâm sâu, sâu đến mức ngay cả ánh lửa bập bùng bên cạnh cũng phản chiếu không lại.

Khát… hắn cũng khát…

Túi nước rớt xuống đất, chảy lênh láng.

Chẳng biết tự lúc nào, môi của hắn đã hàm trụ lấy đôi môi ngọt ngào kia…

Cẩn thận liếm đi những giọt thủy tích còn vương trên khóe miệng thiếu niên, Lôi Kình dần chuyển đầu lưỡi lướt qua hai phiến phấn thần mọng nước, nhẹ nhàng chà xát, khẽ khàng gặm cắn thứ mỹ vị mà hắn đang khao khát đến điên cuồng.

“Ư…” Vẫn chưa được uống thỏa, bờ môi lại bị thứ gì đó mạnh mẽ phong bế, Thiên Phong ủy khuất khẽ hé miệng, bất quá, nước mát chẳng thấy đâu mà chỉ có một vật vừa ướt vừa nóng liền theo đó lập tức luồn vào trong, ôn nhu tham nhập mọi ngóc ngách, cuối cùng cuốn lấy đầu lưỡi của cậu, dịu dàng mút lấy.

“Ưm…” Hơi thở nóng rực của nam nhân tràn ngập trong khoang miệng khiến Thiên Phong càng thêm phát sốt, chỉ có thể phát ra yếu ớt rên rỉ, không hề biết rằng mị âm nhuyễn nị đầy câu nhân của mình lại khiến cho nam nhân đang dần mất đi lí trí càng chìm trong mê võng.

“Phong đệ… Phong nhi…”

Ôn nhu dần dần chuyển sang điên cuồng cùng bá đạo, nỗi khao khát bị kiềm hãm bấy lâu phút chốc như được phả bó khóa xích, theo miệng nam nhân mà truyền ra trong vô thức, không ngừng nhu tình gọi tên thiếu niên, gọi tên người mà hắn đã yêu say đắm.

Đúng vậy, hắn yêu thiếu niên này, không biết từ lúc nào nhưng hắn biết mình đã yêu, yêu rất sâu, yêu đến mức một người có thể coi là lí trí như hắn cũng dần dần mất đi khả năng tự kiềm chế.

Giây phút thiếu niên mỉm cười nắm lấy tay hắn đòi kết bái, hắn đã thầm nghĩ cả đời sẽ vĩnh viễn bảo vệ thiếu niên này, như một người thân duy nhất, một đệ đệ duy nhất, nhưng chẳng thể ngờ, điều thiếu niên mang đến cho hắn không chỉ là sự ấm áp của tình thân mà còn có “ái”.

Chìm trong xúc cảm mãnh liệt mà mình vừa mới được thể nghiệm, Lôi Kình càng thêm ghì chặt lấy người trong lòng, đem thần gian của hai người càng thêm tiếp hợp sâu sắc, điên cuồng mút lấy, tựa như vĩnh viễn không bao giờ muốn tách ra.

“Hư… ưm…” Thiên Phong cả người vô lực cảm nhận hô hấp dần bị rút kiệt, theo bản năng yếu ớt nâng cánh tay lên chống đỡ lấy thân thể to lớn đang đè áp lên người mình, bất quá, phản ứng của cậu chẳng khác nào khiến tâm Lôi Kình càng thêm ngứa, đem bàn tay nhỏ bé không ngoan kia chặt chẽ đè lại trên lồng ngực, đôi môi bá đạo vẫn không đình chỉ cuồng hôn, như muốn đem cả linh hồn của thiếu niên hút ra, nuốt vào trong bụng.

Đắm chìm trong hương vị tuyệt mỹ của đôi môi ngọt ngào, nam nhân tuấn nhãn hơi mở, bên trong đã tràn đầy dục vọng, trầm túy ngắm nhìn phong thái mị diễm hiện lên trên gò má ửng hồng của thiếu niên, ánh mắt mê hoặc nhìn đến một bên bả vai trắng nõn chẳng biết tự lúc nào đã tuột xuống vạt áo rộng của chính mình.

“!” Đột ngột, tiếng kêu vang vọng của chim điêu từ bên ngoài truyền đến khiến Lôi Kình khẽ giật mình, như sực tỉnh từ trong mê loạn, vội vàng rời khỏi đôi môi đáng thương giờ đã tiêm hồng sưng đỏ của thiếu niên.

Nhìn Thiên Phong bởi vì thiếu dưỡng mà đã chìm vào trong hôn mê, Lôi Kình nghiến răng chỉ muốn tát cho mình một cái.

Hắn rốt cục định làm gì? Thiếu niên nhưng là đang phát sốt a, sao hắn có thể…

Cẩn thận chỉnh chang lại áo cho Thiên Phong, nhẹ nhàng đặt thiếu niên nằm hảo trên nệm cỏ, Lôi Kình lập tức dùng tốc độ như bay mà phi ra ngoài sơn động. Lúc tìm đến được dòng suối ban sáng, hắn liền không nghĩ ngợi mà nhảy xuống, đem cả thân thể đang khô nóng trầm trong dòng nước lạnh.

Trên cành cây cao, tuyết điêu khẽ híp đôi mắt nguy hiểm trông theo bóng dáng của nam nhân, đến khi thấy hắn mất hút, mới quay đầu, thả mình sà xuống chui vào cửa động, đậu đến bên cạnh thiếu niên, giang phiến cánh lớn, dịu dàng khỏa lên thân thể nhỏ bé đang run rẩy.

…………………………………………….

Tiểu Bạch: tình hình là ta hơi lo cái vụ H, mới tả cảnh hun thôi mà ta đã thấy run tay rùi (_ _!!)

p/s: mới sửa lại cái văn án, hình như ta ko có khiếu viết văn án thì phải =.=”

.

.

.

14 responses to “[DPKTH] Chương 11: Kiềm chế

  1. lôi ca, huynh hình như nhầm lẫn rồi nha.
    *chỉ con cá*đây mới là đồ ăn.
    *chỉ người nào đó*còn đây là đồ…cúng.
    *thì thầm* nhưng cúng xong thì huynh muốn ăn cũng ko ai nói gì đâu.

  2. nàng à, ko có khiếu viết văn án nhưng có khiếu viết cjhính văn vs phiên ngoại là duyệt rùi ;))
    ta tưởng tuyết bay vô mổ anh kình vài phát chứ :))

  3. đây là con cá mà Thiên Phong đã bắt cho hắn, dù có cháy ra tro hắn cũng ăn.
    Yết hầu bất giác nuốt ực một cái, Lôi Kình lại hung hăng cắn một miếng lớn xuống con cá cháy đen, cảm giác như thứ hắn đang ăn chính là tuyệt thế mỹ vị của thế gian vậy.
    => Chết vì mỹ nhân là đây =)) mỹ nhân kêu ăn than là ăn ngay =))
    Ôi cảnh hun thật là lãng mạn và đậm mùi máu phun của hủ =)) Nàng ạ ta thật mong chờ cảnh H…..cảnh hun của nàng làm ta rớt nước miếng và động dục =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s