[DPKTH] Chương 6: Kết bái

Đệ lục chương

Kết bái

– Tuyết Lạc –

Thiên Phong khẽ lắc mình, dụng khinh công hướng bóng người phía trước bay tới, cước bộ tựa như phi vân, nhẹ nhàng đáp lên mái nhà. Vô thanh vô tức mà đến bên người còn đang chuyên chú thưởng rượu ngắm trăng, cậu thấp giọng khẽ gọi:

“Lôi huynh.”

Nghe ngữ âm thanh thúy vang lên, Lôi Kình hơi giật mình, ngoảnh đầu nhìn lại, mới phát hiện thiếu niên đã đứng sau mình từ lúc nào, tà áo còn khẽ bay bay, cùng làn tóc phất phơ trong gió, không khỏi ngẩn người một chút.

“Ngươi… biết võ công?” Hắn có thể nhận biết tiếng động cùng khí tức của kẻ khác từ rất xa, nhưng lại không phát giác được sự xuất hiện của người này.

Thiên Phong giờ mới nhớ tới lời dặn của sư phụ, rằng nếu không cần thiết thì không nên sử dụng võ công cùng năng lực đặc biệt, cũng không nên để cho người ngoài biết. Vậy mà đôi lúc cậu đã quên mất tiêu. Thiên Phong gãi gãi đầu, nhăn nhó cười cười:

“Không hẳn là vậy, bất quá, khinh công tuyệt đối là sở trường của ta.” Trợn tròn mắt nói dối thì ra cũng không đến nỗi khó như vậy a, Thiên Phong lại nhớ đến buổi nói chuyện chiều nay, lần nữa tự tán thưởng mình (Tác giả: chuyện đó thì có gì đáng tự hào đâu chứ =.,=).

Lôi Kình nghe vậy, khẽ gật gù, thảo nào thể trọng của người này lại nhẹ như thế, nhớ lần đầu gặp mặt tình cờ đỡ lấy Thiên Phong, hắn tuyệt không cần dùng chút sức lực nào, khiến hắn có loại lỗi giác như đang đỡ lấy một chiếc lông chim vậy.

Thiên Phong thấy Lôi Kình trầm ngâm, sợ hắn phát hiện có chuyện gì không đúng, liền vội vã chuyển đề tài: “Huynh lên đây một mình ngắm trăng uống rượu, là có tâm sự gì sao?” Nói rồi, liền ngồi xuống bên cạnh hắn.

Lôi Kình trở lại tâm tư, quay đầu nhìn về phía xa: “Không có gì, chỉ là muốn ngồi một chút.” Đây vốn là thói quen của hắn sau khi ngoại công mất, an tĩnh ngồi một mình, để tự nhắc nhở mình rằng, giờ đây hắn chỉ có một mình.

Thiên Phong nhớ tới kẻ vừa bị diệt khẩu cùng kim bài bị mất, tưởng là hắn bận tâm đến chuyện đó, bèn rụt rè nói: “Huynh đừng lo, tuy bây giờ chứng cớ đã bị bọn chúng tiêu hủy nhưng có lẽ sẽ còn cách khác.”

Thấy thiếu niên dùng vẻ mặt an ủi để nhìn mình, biết chắc tiểu tử này là hiểu nhầm gì đó, Lôi Kình nhịn không được phì cười:

“Ha hả, ta vốn không bận tâm đến chuyện đó.”

Thiên Phong mở to mắt một chút: “Chẳng lẽ huynh không lo lắng? Lần này huynh đến Đại hội võ lâm không phải là muốn chứng minh mình trong sạch sao? Bọn họ có trong tay ngọc bội của huynh, mà chúng ta lại chẳng có gì cả…”

“Ngọc bội đó vốn là giả.”

“Là giả?”

“Ân.” Nói rồi, không để Thiên Phong thêm ngẩn ngơ, Lôi Kình liền rút miếng ngọc bội đang đeo bên hông ra, đặt tới tay cậu: “Này mới là thật.”

Cảm giác lòng bàn tay lành lạnh, cúi đầu nhìn xuống, Thiên Phong nhận ra đó là miếng ngọc bội Lôi Kình đeo bên người, giờ ngắm kĩ, mới thấy nó quả thực rất tinh xảo. Thạch ngọc được điêu khắc thành hình một con lôi long uy mãnh, kỹ đến từng chiếc vảy, nhan sắc lam nhạt gần như trong suốt, bất quá, cậu nhớ là…

“Nó không phải là màu thâm lam sao?” Cậu có mấy lần nhìn thoáng qua, hình như là vậy mà.

Lôi Kình nhìn biểu tình tự hỏi của cậu, khẽ mỉm cười: “Đây chính là chỗ đặc biệt của miếng ngọc bội này, tùy vào nội lực của người đeo nó mà màu sắc sẽ càng sẫm, từ thiên lam cho đến thâm lam.” Theo quy củ của Bích Long cung, chỉ khi nào người thừa kế có đủ năng lực biến nhan sắc của miếng ngọc bội này thành màu thâm lam, lúc đó mới có tư cách ngồi lên ngôi vị cung chủ. Hơn nữa, đây còn là bảo vật gia truyền mẫu thân để lại cho hắn, hắn luôn mang theo bên mình, vốn không ai có khả năng trộm đi.

“Oa, vậy không phải huynh rất lợi hại sao?” Nhìn xuống miếng ngọc bội màu thiên lam gần như chuyển sang bạch sắc trong tay mình, Thiên Phong không khỏi cảm thấy buồn tủi một chút, liền đưa trả lại nó cho chủ nhân: “Vậy chúng ta không cần phải lo nữa rồi.”

Lôi Kình mỉm cười không nói. Hắn vốn không thích đôi co, nếu không phải nắm chắc, hắn cũng sẽ không tới Đại hội võ lâm mà cãi lý với bọn họ gì nhiều cho mệt. Chuyện kẻ giả mạo lần này, hắn cũng chỉ là thuận đường mà tiện xử lý.

Vừa mới thở phào nhẹ nhõm một chút, Thiên Phong lại chợt nhíu mi:

“Bất quá, tên Tiêu vương đó rốt cuộc là ai a? Sao lại rắp tâm muốn hãm hại huynh? Lại còn dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy nữa chứ.” Thiên Phong nghiêng đầu nghi hoặc, không để ý mình đã hỏi những câu can thiệp quá sâu vào việc của người khác. Chính là, Lôi Kình cũng không để ý, còn mỉm cười nói:

“Hắn là đệ đệ của ta.”

“Biết ngay hắn nhất định không phải cái giống gì tốt mà… Hả? Đệ đệ của huynh?” Thiên Phong trợn to mắt há hốc mồm, hiển nhiên không nghĩ tới hai người trông như có mối thâm thù đại hận này cư nhiên lại có quan hệ huyết thống. Hơn nữa, thân phận của Tiêu vương là gì, cậu cũng có chút biết, đó chẳng phải là thái tử kiêm nhị hoàng tử của Mạc quốc sao? Vậy… vậy người đang ngồi bên cạnh mình này chẳng phải là…

“Là huynh đệ đồng phụ dị mẫu.” Lôi Kình giải thích rõ hơn một chút, nhưng cũng chỉ là một câu đơn giản như vậy, sau đó lại mỉm cười tiếp tục uống rượu, cứ như đó là chuyện của một gia đình rất bình thường. Đúng vậy, hắn vốn là con trai của hoàng đế Mạc quốc, bất quá cũng chẳng phải hoàng tử gì, bởi vì hắn vốn là một đứa con rơi không được hoàng tộc thừa nhận.

Mẫu thân của Lôi Kình vốn là Lôi Tử Hà, nữ nhi của Lôi Ân Kiệt, cố cung chủ của Bích Long cung. Nghe nói Hoàng đế lúc còn làm thái tử, một lần ra ngoài vi hành đã gặp mẫu thân hắn. Hai người yêu nhau. Sau đó trong triều có biến, Hoàng đế đột ngột băng hà nên thái tử phải gấp trở về nối ngôi tiếp quản chính sự, không biết rằng trong bụng Lôi Tử Hà lúc ấy đã mang giọt máu của mình.

Đến lúc phát hiện được sự tồn tại của Lôi Kình, Hoàng đế muốn đón mẫu tử về cung nhưng lại bắt gặp sự phản đối kịch liệt của thái hậu cùng quần thần. Đúng vậy, sao bọn họ có thể chấp nhận một nữ nhân giang hồ không rõ lai lịch vào cung kề cận bên hoàng thượng cùng một đứa bé ngoài giá thú lên làm đại hoàng tử, thậm chí trở thành thái tử.

Mẫu thân của Lôi Kình cũng nhất quyết không chịu vào sống trong cung, cũng không để cho nhi tử rời xa mình, sa vào nơi đầy hắc ám và tù đày kia. Hoàng đế đứng trước áp lực của triều đình, cũng muốn tôn trọng quyết định của ái nhân, đành chấp nhận để cốt nhục phân ly.

Mẫu thân ở bên dưỡng dục Lôi Kình đến năm hắn mười tuổi thì qua đời. Sau đó ngoại công đến tiếp hắn, mang hắn về nuôi dưỡng cùng truyền thụ võ công, trở thành thiếu chủ của Bích Long cung.

Thế lực của Bích Long cung rất lớn, lại cộng thêm Chấn Lôi thần chưởng uy chấn giang hồ, không ai là không có chút kính nể, kể cả triều đình. Sau khi Lôi Ân Kiệt mất đi, Lôi Kình trở thành cung chủ kế nhiệm. Thái tử đương vị, cũng chính là nhị hoàng tử Tiêu vương lo sợ vị đại hoàng huynh kia một ngày nào đó sẽ mượn thế lực của giang hồ trở về tranh đoạt ngôi hoàng đế nên đã năm lần bảy lượt tính kế hãm hại Lôi Kình, không chỉ muốn hắn chết mà còn muốn làm ô uế thanh danh của Bích Long cung, triệt tiêu mọi thế lực ủng hộ hắn. Cũng như chuyện lần này là do Tiêu vương bày ra, Lôi Kình đã sớm rõ ràng. Bất quá, trước khi lìa đời, mẫu thân đã dặn dò hắn không nên dính vào những chuyện tranh đoạt trong hoàng cung, cũng không nên làm tổn hại đến những đứa con của ‘người đó’. Lôi Kình vốn là người ôn hòa, thừa hưởng bản tính trượng nghĩa từ ngoại công, cũng không muốn chấp nhặt những chuyện này, bất quá những hành động của tên đệ đệ kia càng ngày càng quá phận, còn liên lụy đến danh tiếng của Bích Long cung. Đây vốn là tâm huyết mà ngoại công hắn đã dùng xương máu của mình để gây dựng, hắn tuyệt đối không thể để thanh danh của nó bị hủy. Nghĩ đến đây, Lôi Kình không khỏi siết chặt bầu rượu.

Nhìn bộ dáng của Lôi Kình, Thiên Phong không khỏi thở dài, huynh đệ trong đại gia tộc, hơn nữa còn là hoàng tử, tranh chấp khốc liệt đến mức nào, cậu đương nhiên biết. Đi một vòng, không ngờ lại gặp được người có hoàn cảnh như nhà mình a.

Nhớ tới chuyện trước kia, Thiên Phong lại cảm thấy đau xót. Đại ca của cậu cũng vì bị nhị ca hãm hại mà chết, sau phụ thân truy ra được, nhị ca đương nhiên không thể thoát tội. Giờ chỉ còn lại mình cậu cùng tam ca huynh đệ hai người, may mắn tam ca tuy bề ngoài lãnh khốc nhưng không bao giờ làm chuyện gì tổn thương đến cậu, ngược lại còn rất thương sủng cậu, vô hạn bao bọc cùng che chở, còn bắt cậu gọi ‘ca ca’ chứ không phải ‘tam ca’ để quên đi chuyện đau lòng. Bất quá, chính điều đó lại khiến cậu bị rơi vào một nỗi khổ khác a. Thiên Phong chống cằm nhìn lên viên nguyệt, không kìm được lại thở dài một cái.

Lôi Kình nghe thấy tiếng thở dài của Thiên Phong, quay sang nhìn cậu, lại bắt gặp vẻ mặt chua sót cùng bất đắc dĩ trên gương mặt non nớt của thiếu niên, chợt nhớ tới lời kể của cậu lúc ban chiều, hoàn cảnh của tiểu tử này cũng không khác mình là mấy.

Ánh mắt hắn bất giác rơi xuống làn da trắng nõn dường như đang tỏa sáng dưới ánh trăng, bàn tay thon dài xinh đẹp, không một vết chai sần, nhìn thoáng qua đã biết là người không bao giờ phải lao động. Gương mặt thanh tú đôi lúc lộ ra nét tinh nghịch của thiếu niên nhưng phong thái lại luôn tỏa ra loại khí chất thanh cao hiếm có, khi đối mặt với nguy hiểm cũng không hề tỏ ra run sợ, khiến kẻ khác không thể khinh thường. Thiếu niên này, chắc chắn là một thế gia công tử địa vị tôn quý. Bất quá, sống trong một môi trường như vậy, không tránh khỏi phải đương đầu với những phức tạp của đại gia tộc, vậy mà, Lôi Kình không hề bắt gặp một tia u tối nào trong đôi mắt của thiếu niên mà hoàn toàn là một mảnh trong suốt thanh thuần, khiến hắn không khỏi có chút kinh ngạc mà cảm khái.

“Có muốn uống một chút không?”

Đang chìm theo dòng suy tưởng xa xôi chợt bị một cánh tay hữu lực chặn ngang tầm mắt, Thiên Phong khẽ giật mình hồi lại thần, nhìn bầu rượu được đưa tới trước mặt, lại nhìn về phía vừa phát ra giọng nói từ tính ôn nhu, bắt gặp nụ cười hảo ý của nam nhân, cậu cũng không nỡ từ chối. Nói thực, Thiên Phong chưa từng uống rượu. Tuy thứ đó trong “nhà” cậu không thiếu, hơn nữa còn toàn là hàng thượng phẩm, nhưng ca ca chưa bao giờ cho phép cậu đụng vào nó. Chỉ là… bây giờ ca ca không có ở đây, thử một chút có lẽ cũng không sao a?

“Ưm.” Vươn tay đỡ lấy bầu rượu, Thiên Phong rón rén đưa lên trước mũi ngửi ngửi, khóe miệng không kiềm chế được giương lên một đường cong hưng phấn. Thật từ lâu đã muốn biết, “rượu” rốt cục có hương vị như thế nào?

Hảo ngọt!

Tuy có chút hơi tê tê nơi đầu lưỡi nhưng vào đến cổ lại lâng lâng một cảm giác khó tả. Bất quá, cậu không chán ghét cảm giác này. Khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, vươn lưỡi liếm liếm khóe miệng còn vương thủy tích. Thật lại muốn đến một ngụm. Nhưng mà… rượu này là của Lôi huynh a, có thể chứ?

Quay đầu sang nhìn người bên cạnh, vẫn chỉ bắt gặp nụ cười ôn nhu, ánh mắt Thiên Phong hơi mông lung, không hiểu tại sao, nam nhân này luôn đem đến cho cậu cảm giác ấm áp vô cùng thân thiết.

Lôi Kình lặng ngắm thiếu niên gương mặt đã hơi hơi phiếm hồng, thích thú vân vê bầu rượu trong tay, thỉnh thoảng còn nở nụ cười ngô nghê với hắn, khóe miệng không khỏi giương lên. Tiểu tử này… thực đáng yêu.

Lôi Kình không kìm dược đang định xoa xoa đầu thiếu niên, nhưng cánh tay vừa mới vươn tới, chưa kịp chạm vào mái tóc mềm mại đã đột nhiên bị nắm lấy. Lôi Kình nhìn nhìn bàn tay đang bị thiếu niên cầm chặt, lại thấy cậu cũng đang nhìn chằm chằm mình bằng đôi mắt mơ màng còn phiếm thủy, phát giác bầu rượu đã bị vứt nằm lăn lóc một bên, hiển nhiên giờ chỉ còn là cái bình rỗng, thoáng ngẩn ra một chút, tiểu tử này, đã say rồi sao?

Thiên Phong mơ mơ màng màng nhìn Lôi Kình, chớp chớp mắt mấy cái, đột nhiên nói: “Lôi huynh, không cần phải buồn, đệ đệ của huynh không thích huynh, vậy ta sẽ làm đệ đệ của huynh được ko, chúng ta có thể kết bái a.” Câu nói thực ra không được trôi chảy lắm, nửa chừng còn xen vào mấy tiếng nấc.

Lôi Kình sửng sốt, mở to mắt nhìn biểu lộ chân thành của thiếu niên trước mặt, bàn tay đông lãnh vì ngồi lâu trong gió lạnh đột nhiên như được truyền vào một luồng nhiệt ấm áp.

Thấy Lôi Kình không nói gì, Thiên Phong bởi vì rượu huân mà hai má có chút đỏ ửng, trông như đang hờn giận: “Sao vậy, vì huynh là Bích Long cung chủ lại còn là hoàng tử địa vị tôn quý nên không muốn kết nghĩa với ta? Nói cho huynh biết, đại hiệp ta đây cũng không phải vô danh tiểu tốt đâu nha, thực ra ta chính là…” Nói rồi, định rụt tay về, vỗ ngực xưng danh. Bất quá, còn chưa kịp rời đi đã bị một bàn tay thô ráp hữu lực mạnh nắm trở về.

Thiên Phong bị tác động đột ngột khiến cho ngưng bặt, kéo đi sự chú ý, nghiêng nghiêng đầu nghi hoặc nhìn về phía nam nhân.

Lôi Kình biểu tình hưng phấn, vội nói: “Được chứ! Đương nhiên được! Có đệ đệ như đệ, ta mừng còn không kịp.”

Thiên Phong híp mắt cười, thỏa mãn gật gật đầu, liền kéo Lôi Kình cùng quỳ xuống: “Vậy mau mau kết bái a.”

Lôi Kình mỉm cười sủng nịnh nhìn Thiên Phong, xoay người cùng cậu quỳ ngay trên mái nhà, đối diện với ánh trăng viên mãn.

“Lấy nguyệt vi ước, lấy tửu vi hẹn, Lôi Kình cùng Thiên Phong nguyện kết bái làm huynh đệ, từ nay có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chia, đồng sinh cộng tử.”

Dập đầu xong ba cái, hai người liền quay sang mỉm cười nhìn nhau.

“Lôi đại ca.”

“Phong đệ.”

Gió khẽ thổi, dưới nguyệt quang nhu hòa, bóng hai người in xuống mặt đất như quyện vào nhau, hài hòa đến kì lạ.

…………………………………………………..

.

.

.

Advertisements

18 responses to “[DPKTH] Chương 6: Kết bái

  1. =)) ai za ai za ẻm ý trốn 1 ông anh để nhận thêm 1 ông anh khác thế này mà còn đòi tự do =)). Mà Lôi đại ca cũng thực quân tử nha đổi kẻ khác nhịn được bữa buổi sáng ( ẻm đang tắm) cũng hok nhịn được bữa buổi tối ( ẻm uống rượu ) ah!!! khâm phục khâm phục

    • ngẫm lại cũng thấy Lôi đại ca là người nhịn giỏi nhất trong số các anh, có nhìu cơ hội tình tứ với em nhất nhưng phải chờ em gật đầu mới dám thịt, trong khi các anh khác toàn raep em ko (_ _!!)

      Lôi Kình (trên đầu đầy đám mây u ám): Thực ra ta cũng ko muốn nhịn… Tại sao ta lại phải nhịn cơ chứ… *Chấn Lôi thần chưởng chuẩn bị xuất kích*
      Tác giả (lau mồ hôi): ai nha… ha ha… chẳng phải vì thế nên ta mới cho Phong nhi yêu ngươi nhất sao *nuốt nước miếng*
      Lôi Kình (đỏ mặt)

  2. nàng, nàng đang dỗ ngọt Lôi ca đấy hử? cho ảnh khổ sở chịu đựng rùi mang chiêu bài Phong nhi iu ảnh nhất ra hống sao? nàng là kế mẫu của Lôi ca nha :D
    Tks nàng :*

  3. “Lấy nguyệt vi ước, lấy tửu vi hẹn, Lôi Kình cùng Thiên Phong nguyện kết bái làm huynh đệ, từ nay có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chia, đồng sinh cộng tử.”
    => kết bái bây giờ làm chi a~ sau này cũng bái lại =)) mà bái lại thì có thêm 6 a nữa thôi =)) bất quá đổi từ ” huynh đệ ” sang ” phu thê ” a~ =)) mãn nguyện rùi nha
    Lôi ca : Ta sẽ mãn nguyện nếu chỉ có 2 người như bây giờ
    Phong Nhi : Thực… xin lỗi Lôi ca
    Lôi ca : Phong Nhi, ngươi ko có lỗi. Muốn trách thì trách mụ mụ Tuyết Lạc *tay vân vê chuẩn bị xuất Chấn Lôi*
    Tuyết Lạc : Khoan. Giải lao giữa hiệp đã. Ta hứa cho Phong yêu ngươi nhất *lau mồ hôi*
    Lôi ca : Thành giao! *mắt nhu hòa nhìn Phong Nhi*
    Phong Nhi : *đỏ mặt e thẹn*
    Ta : Sất, yêu nhiều nhất chứ ngươi có được ăn nhiều nhất đâu a~ Ngươi tính yêu tinh thần làm thánh nhân a~
    Lôi ca : *Ko do dự xuất Chấn Lôi*
    Ta : Đại gia là thánh nhân. Ta có mắt như mù *quỳ lạy* Nể mặt Phong Nhi đừng sát sinh tạo nghiệt a~
    Lôi ca : *phất tay* Phong nhi chúng ta đi thưởng nguyệt
    Phong Nhi : *cười híp mắt* Ân, ân.
    Tuyết Lạc + ta : Có thật hắn là ôn nhu công ko…. phụ mẫu lẫn fan đều ko do dự mà tung chưởng a~

      • Ta cũng tủi thân TT^TT ôn nhu mà ko do dự chưởng ta a~ Nàng phải cho a ấy nhịn nhiều vào =))
        Lôi ca : Ân, hình như ta nghe ruồi bọ nào nhắng nhít?
        Ta : Ta là bướm a~ ko phải ruồi. Ta bay ta bay đây đại gia ~

      • =))=))=)) cho dù a ấy có nhịn nàng cũng phải viết xôi thịt các a khác đó nhé =)) cho a ấy nhịn thì được. cho chúng hủ nhịn là đảm bảo nàng chuẩn bị mở cửa hàng bán dép vì bị chọi =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s