[DPKTH] Chương 3: Bích Long cung chủ

Đệ tam chương

Bích Long cung chủ

– Tuyết Lạc –

Trên đường đến chỗ của ‘cung chủ’, đám thiếu niên còn bị mấy kẻ dẫn đi nhét một dúm bột phấn gì đó vào miệng. Thiên Phong liếm liếm khóe môi, ra là nhuyễn cốt tán a, bọn chúng cũng biết cẩn thận đấy chứ? Bất quá, mùi vị thực tệ, nếm thử một chút đã biết là hạ phẩm. Nghĩ đến đây, Thiên Phong lại chợt nhớ tới ca ca, huynh ấy mà biết mình ở ngoài ăn bậy mấy thứ gì đó không sạch sẽ, chắc chắn sẽ đánh mình tét đít, lắc đầu lè lưỡi, cậu khẽ rùng mình một cái.

Đám thiếu niên vừa mới rồi còn đang giãy giụa khóc nháo, giờ cả người đã nhũn ra, ngay cả khí lực để rên rỉ cũng không có. Thiên Phong cũng thả lỏng thân thể, tùy ý để bọn thủ vệ lôi đi, nhắm mắt dưỡng thần, điều hòa nội lực giải độc.

Đến lúc mở mắt ra, đã thấy mình được ‘dẫn’ vào một căn phòng lớn, đến trước một sa liêm. Khoảng cách khá xa nên cậu không nhìn rõ bên trong là cảnh tượng gì, chỉ thoáng nghe thấy tiếng rên rỉ kêu khóc của thiếu niên cùng một mùi hương khó chịu nồng đặc bay ra.

“Chủ nhân, đã dẫn bọn chúng tới.”

Phía sau bức màn chợt vang lên một tiếng gầm nhẹ của nam nhân cùng tiếng thét chói tai của thiếu niên, sau đó chỉ nghe thấy một thanh âm vẫn còn đang thở dốc:

“Tốt lắm, đem bọn chúng vào đi!”

Thiên Phong còn đang rướn cổ tò mò, đã thấy mình cùng mấy thiếu niên kia bị bọn thủ vệ tùy tiện quăng xuống thảm sàn. Lúc này mới để ý, trong số người bị mang đến đây, còn có cả Tuyên Cảnh.

Màn trướng được vén lên, cảnh tượng đập vào mắt khiến Thiên Phong sững sờ trong giây lát rồi ngay sau đó, là phẫn nộ. Trên giường, dưới sàn nằm la liệt mấy thiếu niên, thân mình in đầy vết hằn của dây trói cùng vệt máu ứ đọng, hạ thể vẫn đang chảy máu. Tất cả đều nằm im bất động, khí tức mỏng manh đến mức Thiên Phong không chắc bọn họ còn sống hay đã chết.

“Được rồi, mau dọn dẹp đống này đi, đều tặng cho các ngươi, muốn làm gì tùy ý. Bất quá, nếu chết thì phải xử lý cho gọn vào.”

Nam nhân bước xuống giường, tùy tiện khoác vào một chiếc áo, nhìn đám thiếu niên có bộ dáng thanh tú trước mặt, dục vọng không khỏi lại lần nữa rạo rực. Nhiệm vụ lần này ‘chủ tử’ giao cho mình thật đúng là tuyệt, chẳng những không phải làm gì nguy hiểm, lại còn được tận hưởng hoan lạc triền miên. Nghĩ vậy, gã không khỏi cười một tiếng, điệu bộ ngả ngớn, thong dong đi đến phía trước.

Đám thiếu niên vừa mới bị mấy thân xác nằm ngổn ngang trước mặt dọa đến, lại thấy kẻ kia bước lại gần, toàn thân run rẩy, bất quá bây giờ bọn họ đều bị trúng nhuyễn cốt tán, không còn khí lực để thối lui, chỉ có thể sợ hãi chứng kiến tử vong tiếp cận. Riêng Thiên Phong vẫn ngồi im không nhúc nhích, híp mắt nhìn gã bước tới.

Nam nhân quét mắt một vòng, ánh mắt dừng lại trên người Tuyên Cảnh. Thấy rõ sự run rẩy trong mắt thiếu niên, gã lại không kìm nổi ham muốn khi dễ chà đạp. Cúi người xuống, nắm lấy cằm hắn nâng lên, nam nhân khóe miệng lộ ra nụ cười cợt nhả, nhìn thiếu niên bằng ánh mắt dâm loạn:

“Bảo bối, không cần phải sợ, gia sẽ hảo hảo yêu thương ngươi.”

Tuyên Cảnh không có cả khí lực tránh thoát bàn tay của nam nhân, chỉ có thể yếu ớt lắc đầu, kinh hãi lắp bắp:

“Không… Đừng…”

Thiên Phong ngồi bên này, lén lút bứt lấy một đoạn tóc ngắn, khẽ vận khí, sợi tóc mỏng manh trên tay đã dựng thẳng thành một cây kim nhọn hoắt. Thiên Phong nhìn nam nhân đang xoay lưng về phía mình, nheo nheo mắt tìm tọa độ, liếm môi, búng một cái…

“A…” Nam nhân ôm mông nhảy dựng, tiếng thét chói tai đến mức đám thủ hạ đang đứng cạnh hắn cũng phải giật bắn mình. Xoa xoa chỗ đau nhói sau mông, nam nhân phẫn nộ trừng mắt nhìn lại:

“Khốn kiếp! Kẻ nào dám…”

Lời còn chưa có nói hết, gã đã đột nhiên cương miệng. Chỉ thấy một thiếu niên đang ngồi đó, dung mạo thanh tú, mái tóc đen dài mềm mại rủ xuống, đôi mắt trong suốt xinh đẹp không hề có một tia sợ hãi, đặc biệt bộ dáng còn vô cùng thản nhiên nhàn nhã, tựa như không hề ý thức được nơi đây sắp trở thành địa ngục trần gian của chính mình. Cơn tức giận của nam nhân nháy mắt tiêu tan, hiển nhiên đã bị khí chất của thiếu niên hoàn toàn thu hút, dẫn hết sự chú ý. Cái mông đau cũng được tùy tiện đổ cho con ong nào đó bay loạn. Rút đi gân xanh trên trán, gã lại khôi phục điệu bộ ngả ngớn.

“Không ngờ còn vớ được cả một tiểu mỹ nhân, đãi ngộ của ông trời đối với ta thật không tồi.”

Nam nhân đê tiện xoa xoa tay đến gần Thiên Phong, chỉ kém chưa có rớt ra nước miếng. Cúi xuống, lại bắt cằm Thiên Phong lên chép miệng ngắm nghía, bất quá gã không có nhận ra nãy giờ thiếu niên vẫn luôn nhìn mình bằng ánh mắt khinh miệt. Chu đôi môi bẩn thỉu lên, còn chưa chạm được đến gương mặt thanh tú, nam nhân đã trợn mắt ‘hự’ một tiếng, hai tay nháy mắt vội buông ra Thiên Phong, ôm lấy hạ bộ, lảo đảo. Nhìn vẻ mặt đau đến nhe răng của tên khốn kiếp kia, Thiên Phong nhịn không được mỉm cười đắc ý, hiển nhiên cú ‘lên gối’ vừa rồi của cậu không nhẹ. Cả nam nhân lẫn đám thủ hạ đều nhất thời không kịp phản ứng, không ai nghĩ tới người ăn nhuyễn cốt tán sau mà vẫn còn có khí lực lớn như vậy.

Lãnh trọn một cú vào chỗ hiểm, nam nhân vừa thẹn vừa giận, đỏ mắt trừng nhìn thiếu niên đang cười, phẫn nộ tới cực điểm.

“Nhãi ranh! Lão tử giết ngươi!”

Mắt thấy nam nhân rút lấy một thanh kiếm, lao tới vung lên, tiếu ý vui vẻ trong mắt Thiên Phong biến mất. Không ai để ý, dưới ống tay áo cậu, một luồng khí tức cường hãn đang hội tụ tại hai đầu ngón tay…

Chính là, thanh kiếm kia còn chưa kịp giáng xuống, đã thấy nam nhân đột nhiên bị đánh bật ra, cả thân mình bắn đập lên bức tường phía sau. Thiên Phong chứng kiến nam nhân bị văng xa cách mình khoảng mười thước, rơi ngã xuống chân tường, còn thổ ra một búng máu, không khỏi sửng sốt một chút, cậu còn chưa có kịp ra tay mà.

Tò mò quay đầu nhìn lại phía sau, nơi vừa phát ra luồng chưởng lực cực mạnh đánh tới kẻ nọ, chỉ là khi thấy rõ người vừa bước vào, đôi mắt Thiên Phong vẫn không ngừng trợn to.

“Là huynh?”

“Tiểu huynh đệ?” Lôi Kình thu hồi tay nhìn lại, ngay lập tức nhận ra thiếu niên mấy hôm trước đã để lại cho hắn ấn tượng không thể quên, cũng kinh ngạc không kém.

Hai người đều ngẩn ra trong chốc lát, hiển nhiên không rõ tại sao đối phương lại đột nhiên xuất hiện ở đây. Bất quá Lôi Kình rất nhanh đã hồi lại thần, vừa định hướng Thiên Phong đi tới, nhưng còn chưa kịp nhấc chân, đã bị tiếng rống giận căm tức của nam nhân kia ngăn lại:

“Khốn kiếp! Ngươi… ngươi là kẻ nào?!” Nơi này là trang viên thuộc quyền sở hữu của Tiêu vương gia, nằm ở sơn cốc vô cùng bí mật, lại được canh phòng nghiêm ngặt, những kẻ này rốt cuộc là ai, tiến vào bằng cách nào.

Đám thủ hạ bên cạnh nam nhân cũng lập tức phản ứng, vội rút kiếm lao về phía Lôi Kình. Chỉ là bọn chúng còn chưa kịp tới gần đối phương, đã bị bốn bóng đen đột nhiên xuất hiện chặn lại. Chỉ trong nháy mắt, tất cả mấy tên đại hãn mang dáng vẻ côn đồ đã nằm bò trên mặt đất rên rỉ. Thanh Y, Bạch Y, Tử Y, Huyền Y, tứ thủ hạ thân tín của Lôi Kình nhanh chóng giải quyết xong vật cản, nghiêm cẩn lui về phía sau chủ nhân. Nhìn đám tay chân nằm la liệt trên sàn cùng ngoài cửa, nam nhân không khỏi ôm ngực lui về sau mấy bước.

Thanh Y chỉ vào mặt gã, phẫn nộ quát:

“Hừ! Ngay cả Bích Long cung chủ dung mạo thế nào còn không biết, vậy mà ngươi cũng dám cả gan giả mạo!”

Gã kia nghe vậy, liền lập tức hiểu ra:

“Ngươi… ngươi đích thật là Lôi Kình, Bích Long cung cung chủ?”

“Xem ra ngươi còn có mắt đi.” Thanh Y khinh bỉ nói.

Nam nhân đáy lòng giật thót, nhìn nam tử anh tuấn trước mặt khắp thân tỏa ra khí thế cường hãn. Võ công của Bích Long cung chủ cao cường cỡ nào không kẻ nào trên giang hồ lại không biết. Tuy rằng trong lòng đang cực độ sợ hãi nhưng gã vẫn cố gắng trấn định, dầu gì gã cũng là một trong những thủ hạ tâm phúc của Tiêu vương, gã không tin mình cầm cự không nổi.

Lau vết máu trên khóe miệng, nam nhân nhặt kiếm lên, còn cố nặn ra một nụ cười lạnh: “Ha hả, vậy không phải chỉ cần giết ngươi, ta đây liền sẽ biến thành đồ thật sao?” Nói rồi, liền vung kiếm xông tới.

Không để ý tới lời nói cuồng loạn của kẻ kia, mắt thấy Thiên Phong đang vô tình bị kẹt ở giữa, Lôi Kình ánh mắt khẽ chuyển, chớp một cái đã đến bên cạnh cậu, bàn tay hữu lực nắm lấy cổ tay cậu kéo lên, đem thiếu niên mảnh khảnh hộ ở sau người.

………………………………………………………

 

.

.

.

Advertisements

31 responses to “[DPKTH] Chương 3: Bích Long cung chủ

  1. *uốn éo* ta chưa đã ghiền nàng ơi *ôm mặt khóc*

    Lôi ca hảo men nha *giơ ngón cái*

    Chương sau xuất hiện thêm 1 anh công nữa hả nàng *háo hức*

    [Kan Nhi]

  2. == cái này Cung chủ của chúng ta có phải giải oan quá sớm không Phong nhi còn chưa có nguyền rủa được nhiều ah :)). Thôi hẳn sau này sẽ có cơ hội :)). Văn chém mà hok tìm ra được ké hở nha vô cùng dễ hiểu thôi nàng cứ thế mà phát huy =))

    • nếu viết được hết cốt truyện ta nghĩ thì chắc khoảng 12 ~ 13 bộ gì đó (nói vậy thui chứ mỗi bộ ngắn lắm, chắc có mười mấy chương à ^^), nhưng mà nếu ko có ai đọc chắc ta chỉ dám viết đến bộ 4 ~ 5 thôi (_ _!!)

  3. Anh hùng cứu mỹ nhân sớm quá làm mỹ nhân chưa có dịp phế thèng cha giả mạo =)) A Lôi mà thấy e nó phế thèng cha đó chắc ra mồ hôi như mưa =))
    P/s : Nàng viết hay với hài quá. Cái này có tính là bình yên trước cơn bão của nàng ko đấy =)) Ta đề nghị với nàng đừng ngược quá =)) Ta mà khóc vì nàng ngược các a với e nó là ta lao vào cưỡng gian nàng =))

      • Nhớ nhé nàng nói đấy nhé. Ngược ít thôi nàng ah. Theo kiểu hiểu lầm ko đáng có là được =))=))=)) Ta thấy nàng nên mở đầu tác phẩm đam mỹ của nàng bằng 1 truyện pink vẫn tốt hơn a~ =)) (ta đang dụ nàng vì ta ko chịu nổi ngược =)))

      • Nàng ạ ta ủng hộ Pink đấy =)) vì ta thấy bộ này hợp Pink hơn =)) tranh giành e nó là đủ ngược rồi nàng ạ =)) Đừng ngược quá ta ko chịu nỗi =)) Lỡ nàng đang ngược cái hứng lên ko viết nữa chắc chết quá =))

      • *lau mồ hôi* sao nàng biết dc ý định của ta @@
        ta định viết đến lúc hoàng đế ca ca rape thảm em nó xong thì…

      • Rape e nó thảm xong thì bắt nhốt e nó, e nó dụ a nào giúp e nó bỏ trốn =)) nói tóm lại là nàng vẫn phải viết tiếp a~ =)) ko viết thì chuẩn bị liệt giường cả tháng đi a~ =))

      • Nàng ạ công đông như hậu cung ấy. Viết ngắn sẽ ko súc tích. Tuy ta là người thiếu kiên nhẫn với Đa Công nhưng nàng viết tả cảnh hay hữu tình lắm với tâm lý và suy nghĩ nhân vật rất chuẩn thể hiện được tính cách riêng. Nên nếu viết ngắn sẽ gây hụt hẫng cho ng đọc. Nàng cố gắng viết dài nhưng súc tích như bây giờ là được. Đặc biệt là viết mau mau vào a~ =)) ta chờ ko nổi =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s