[CTBBGT] Chương 31: Huynh đệ đồng lòng

Kiều Cảnh An không rõ cái ôm lúc trưa nay của Kiều Sâm có ý nghĩa gì, có lẽ là do anh ấy cảm thấy mệt mỏi, cũng có lẽ là do anh ấy đột nhiên lo lắng tới chuyện tương lai. Nhưng có một điều mà cậu có thể xác định, đó là ở trong nội tâm Kiều Sâm, cậu chiếm một vị trí vô cùng quan trọng.

Nhớ rõ kiếp trước huynh trưởng đã từng đã nói với cậu, nếu có một ngày nào đó bản thân mình không hề che dấu chút nào ở trước mặt một người mà hiển lộ ra tâm tình, như vậy người đó chính là người mà mình vô cùng để ý.

Tiếp tục đọc

Advertisements

[Review] Mệnh Phạm Đào Hoa Chi Dục Nhiễm Lang Yên – Tịch Mộc

.

Mệnh phạm đào hoa chi dục nhiễm lang yên

命犯桃花之欲染狼烟

By : Tịch Mộc _汐木

Tình trạng : Hoàn

Warn : thanh mai trúc mã , cổ kính , nhất thụ đa công

………………………………

Giới thiệu nhân vật:

Thụ: Phạm Tịch – thiện lương thuần khiết ôn nhu thụ, nhược biến kiên cường thụ, mỹ thụ

Công: 4 công

  • Bắc  Minh – ôn nhu biến lãnh khốc tàn độc công
  • Trà Luân – phúc hắc biến ôn nhu công
  • Thiên Dạ – dã thú biến trung khuyển công
  • Vu Lãnh Nguyệt – phúc hắc công

tất cả các a đều bá đạo, phúc hắc và yêu e đến điên cuồng

……………………………………..

Tóm tắt:

truyện này rất hay

Phạm Tịch cùng Bắc  Minh và Trà Luân là thanh mai trúc mã. Đều là thế gia công tử địa vị tôn quý. Bắc  Minh và Trà Luân từ nhỏ đều đã vô cùng yêu thương Phạm Tịch, coi e như trân bảo nâng niu thủ hộ. E cứ như vậy hồn nhiên trong sáng lớn lên dưới sự bao bọc sủng nịnh của mọi người. Nhưng cách thể hiện tình yêu của Trà  Luân ko khéo léo như Bác Minh nên trong mắt  Phạm Tịch luôn chỉ có Bắc  Minh, ỷ lại vào a. Bắc  Minh dịu dàng ôn nhu kiên nhẫn chờ đợi Phạm Tịch hiểu thế nào là yêu.

Lớn lên, Bắc Minh trở thành đại tướng quân uy võ, Trà Luân làm vương gia, Phạm Tịch dc phong Nội các đại học sĩ. 1 ngày Bắc Minh dc phái đi chiến trận. Phạm Tịch ở nhà ngóng đợi lại nhận dc tin dữ: Bắc Minh tử nạn, lại còn bị vu cho tội danh phản quốc. Lúc này mới nhận ra mình yêu người kia, ỷ lại lại vào sủng nịnh ôn nhu của người kia biết bao nhiêu thì đã muộn. E đau lòng quyết tâm vì a tìm ra chứng cớ rửa sạch tội danh.

Đương nhiên e ko ngờ dc đứng đằng sau giá tội Bắc Minh chính là Trà Luân. Vì để mưu đồ chiếm dc e và giang sơn, Trà Luân ko do dự tìm cách loại bỏ Bắc Minh. Để tăng thêm chứng cớ, Trà Luân đã thuê thiên hạ đệ nhất sát thủ – Thiên Dạ trà trộn vào vào phủ của Bắc Minh. Vô tình lại bị e bắt gặp. E vì muốn giữ  chân “kẻ khả nghi” nên vội hạ dược a. Lóng ngóng thế nào lại vớ đúng xuân dược. Nhưng vẫn để a thoát dc.

E đến đoạn nhai trên núi tìm manh mối, ko may bị ngã, ngất đi. Xui xẻo lại gần chỗ Thiên Dạ đang vận công giải độc. A đương nhiên bắt e phải “trả giá”. A chưa từng biết cảm giác lại tuyệt vời đến vậy. Tỉnh lại e hận a thấu xương, nhưng ko thể nào phản kháng, e đành chấp nhận kí “khế ước bán thân” vs a với điều kiện a phải giúp e rửa sạch tội danh cho Bắc Minh.

Thấy người mình ngày đêm yêu thương bảo hộ suốt hơn 20 năm lại bị người khác xâm phạm, Trà Luân phẫn nộ, đau lòng, ghen tức, ko kiềm chế dc đã cường bạo e. Khiến e nhận vô hạn tổn thương.

Trong những lúc e yếu đuối, cô đơn nhất, người luôn ở bên e cư nhiên lại là Thiên Dạ. Biết a là đệ nhất sát thủ lãnh khốc vô tình nhưng lại vì mình mà nhiều lần nhượng bộ, lúc cuồng bạo dã tính, khi ôn nhu ngọt ngào, Thiên Dạ dễ dàng dung nhập dc vào trái tim e. Thiên Dạ cũng dần cảm thấy trái tim mình loạn nhịp. 1 sát thủ lãnh khốc có thể giết cả người chị ruột thân thiết như a lại ko thể xuống tay với e. 1 lần làm e bị thương lại là 1 lần tự trách. Nghe thấy e tâm tâm niệm niệm Bắc  Minh tên đã chết kia lại hỏa bạo khó nhịn. A biết mình đã yêu e, yêu đến phát điên.

Sự thật phơi bày. Trà Luân hãm hại Bắc Minh, mưu đồ tạo phản, đoạt ngôi hoàng đế. E tưởng Thiên Dạ đã giúp giết hại Bắc Minh nên vô cùng đau lòng. Thiên Dạ vội vàng buông kiếm, chạy nhanh hướng e giải thích. Ra a là tiền  Thái tử, mẫu thân của a trc kia bị thái hậu hại chết, a lưu lạc trở thành sát thủ, chờ ngày trở về báo thù. Nhưng vì e, a có thể buông tha hết thảy, cùng e tiêu dao thiên địa du, như vậy là đủ. Thù này ko báo cũng ko sao.

A đưa e rời khỏi kinh thành, đến nơi e thích, vô hạn chăm sóc cùng ôn nhu chiều chuộng. E dần động tâm. Nhưng triều đình có biến, thái hậu vì bảo toàn tính mạng cho Trà Luân vương mà định giết cả nhà Bắc Minh. Thiên Dạ hiểu lo lắng của e, tình nguyện về kinh làm nhân chứng, đồng nghĩa đi tìm cái chết. Nghe dc những lời này, e biết trong trái tim mình, a đã chiếm 1 vị trí ko thể thay thế.

E cũng theo a trở về, khiến Trà Luân chịu tội, giúp Thiên Dạ thoát hiểm. Trà Luân sau đó bị giam lỏng trong cung, cũng ko nửa câu oán hận, ngày ngày vẽ chân dung e, trải qua thanh nhàn cuộc sống. E và hiên Dạ về phủ sống cùng nhau. Nhưng cuộc sống hạnh phúc của 2 người chưa bắt đầu dc bao lâu thì bắc Minh trở về. Nhìn thấy Bắc Minh còn sống, e vui mừng khôn xiết, nhào vào vòng tay quen thuộc ấm áp. Lần này sống sót trở về, Bắc  Minh quyết muốn để e nhận tâm ý của mình. Nhưng giây phút a sắp có được e, e đã cự tuyệt. Vì e biết, mình đã có người yêu. Người đó là  Thiên Dạ.

E và Thiên Dạ vốn định rời kinh thành, rời đi Bắc  Minh để ngao du thiên hạ, nhưng liên tiếp biến cố xảy đến khiến họ ko kịp phản ứng. Kẻ thù của Thiên Dạ tìm đến. Đó là Vu Lãnh Nguyệt, truyền nhân cuối cùng của độc y vu gia trước kia đã bị Thiên Dạ thảm sát diệt môn, cũng là vị tiểu vương gia đã thất lạc nhiều năm của La Y quốc. A là cao thủ dụng độc, nổi tiếng với danh hiệu “thần y giết người”. A đã hạ độc cổ lên e để uy hiếp Thiên Dạ đi tìm Dược Vương đan cho mình. Nhưng trong thời gian Thiên Dạ rời đi, ngày ngày ở bên cạnh e, a lại phát hiện mình luyến tiếc giết e. Thiện lương, đơn thuần, xinh đẹp, đáng yêu. Lãnh Nguyệt biết mình đã trúng lại độc cổ mà chính a dùng thuốc gì cũng ko thể cứu chữa: tình cổ.

Thiên Dạ đương nhiên trong khoảng thời gian ngắn ko thể tìm về thứ Lãnh Nguyệt muốn, chỉ có thể quỳ xuống cầu xin hắn cho mình thêm 1 cơ hội, dù có phải đào móc trái tim này ra, a cũng cam lòng. Nhưng điều kiện mà Lãnh Nguyệt đưa ra so với móc trái tim còn đau đớn hơn.  Đó là phải cho Lãnh Nguyệt ngủ với e 1 đêm. Vì tính mạng của người trong lòng, a đành cắn răng chấp nhận.

Bắc Minh biết chuyện, nổi điên đến tìm Thiên Dạ quyết đấu. E vì muốn chạy ra cản 2 a nên khiến mình rơi vào nguy hiểm. Thiên Dạ nhanh hơn 1 bước nhảy ra cứu e. Nhìn thấy người Thiên Dạ đều là huyết, e sợ hãi vội nhờ Bắc Minh cứu Thiên Dạ. Nhưng a lại tàn khốc ra 1 chưởng khiến Thiên Dạ xương cốt toàn bộ gãy nát, kinh mạch toàn bộ đứt đoạn. E lúc ấy mới hiểu dc rằng, người bạn thanh mai trúc mã luôn luôn ôn nhu, dịu dàng thời điểm chỉ đối với 1 mình mình mà thôi! Còn đối diện với tất cả những thứ khác đều là 1 bộ lãnh khốc nhất, tàn bạo nhất.

E đành cầu xin a, chỉ cần cứu Thiên Dạ, e sẽ đồng ý lấy a. Điều kiện này quả thật hữu hiệu. Nhưng Thiên Dạ kinh mạch đã đứt, chỉ có thể giữ lại hơi thở, có sống cũng ko khác gì người thực vật. Đêm tân hôn, a mạnh mẽ đoạt lấy e ngay trước mắt “thi thể” của Thiên Dạ.

Bắc Minh thì ra từ lâu cũng đã có dã tâm soán vị. A thực ra là thiếu chủ của tộc người phía bắc, nay cướp ngôi của hoàng đế trung nguyên để trả thù chuyện tiên hoàng đã gây ra vs tộc mình khi xưa. A cho giam giữ hoàng đế, trở thành đại tướng quân nắm trong tay quyền lực ko khác gì quân vương. Đối với e cưng chiều sủng nịnh ko quan thần nào dám dị nghị. (Có 1 vị vương gia dám lăng nhục e đã bị a 1 nhát kiếm chặt đứt đầu ngay trên đại điện)

Nhưng trong lòng e vẫn luôn tâm niệm Thiên Dạ. Biết Bắc Minh ko thể nào tận tâm cứu Thiên Dạ, e tìm cách đem Thiên Dạ bỏ trốn. E giờ đã trưởng thành, vô cùng kiên cường, biết bảo vệ người mình yêu. Nhưng lưu lạc khắc khổ bao lâu rốt cục vẫn ko thể thoát khỏi bàn tay Bắc  Minh, e ôm Thiên Dạ nhảy xuống vực. Giây phút ấy, Thiên Dạ đã ko kìm dc huyết lệ. Đúng vậy, tuy là ko thể động, ko thể nói nhưng a có thể nghe, có thể nhìn. Tất cả những gì e làm vì a, a đều rõ. Nhưng a vẫn kiên trì ko mở mắt, hy vọng e cho rằng a đã ko còn tri giác, hy vọng e buông tay với a. Bởi vì a luôn nghĩ Tịch nhi của a sinh ra là phải dc bao bọc che chở, chứ ko phải đi che chở người khác, nhất là 1 kẻ tàn phế như a.

May mắn e dc người trong dược cốc cứu. Gặp lại Vu Lãnh Nguyệt giờ đã trở thành “tôn giả” uy chấn giang hồ. Lãnh Nguyệt đồng ý cứu Thiên Dạ với 1 diều kiện là e phải trở thành người của a. E chấp nhận. Nhưng Lãnh Nguyệt đâu có tốt như vậy. Muốn hoàn toàn có dc e, chỉ có thể giết kẻ đang sống như thực vật kia. E mang theo phấn khởi chờ mong sống trong sự hy vọng giả tạo của Lãnh Nguyệt.

Suốt thời gian Lãnh Nguyệt đối với e trân quý sủng nịnh, hy vọng dần cảm hóa trái tim e, để e khi biết tin Thiên Dạ sắp chết ít đi đau đớn. Nhưng cuối cùng e cũng phát hiện ra. Nhìn thấy e đau lòng muốn cùng chết với Thiên Dạ, a mới nhận ra sai lầm. Vậy thì cứu Thiên Dạ đi, điều kiện trao đổi chính là nụ cười của e, như vậy là đủ rồi.

Lúc này Bắc Minh đã kéo quân đến “đón” e, giết hết người trong dược cốc. E ko còn cách nào khác là dùng tính mạng của mình uy hiếp a, giúp Lãnh Nguyệt và Thiên Dạ chạy thoát. Bắc Minh nhìn e, ko nửa lời oán trách, chỉ đau xót khi nhìn thấy thân hình nhỏ bé của người yêu khẽ run lên trong gió.

E theo Bắc Minh hồi kinh. Lúc này triều đình có biến, Bắc Minh bận sự. E dạo bước trong cung, lại vô tình gặp lại cố nhân: Trà Luân. E đã từng vì người khác mà khiến a nhận tội. Nhưng a vẫn ôn nhu như vậy, vẫn trân quý e như vậy, vẫn yêu e vô hạn đến như vậy. Ko, chẳng qua từ nhỏ đến lớn, trong mắt e chỉ có 1 mình Bắc Minh nên đã vô tình ko nhận thấy, thì ra tình yêu của Trà Luân đối với e so với trong tưởng tưởng của e, còn muốn hơn nhiều lắm.

Trà Luân giờ đây trong lòng đã ko còn dục niệm. A muốn có dc ngai vàng hóa ra cũng chỉ bởi vì trong lòng trống trải cô đơn ko có dc tình yêu của người kia mới tìm việc để làm =.,=. Hạnh phúc thì ra đơn giản như vậy. Chỉ cần có thể dc ở bên e, cùng e dọn dẹp, cùng e nấu cơm, a đã mãn nguyện. 2 người ở cạnh nhau khiến e dần dần hiểu a, cảm thụ a. Cho đến 1 hôm say rượu nhưng “thanh tỉnh”, e chấp nhận a.

Rồi Bắc Minh tìm đến, nhìn thấy tình cảnh đó. Đau đớn, ghen tức, phẫn nộ khiến a mất hết lí trí, dùng cách thô bạo nhất để cường bạo e. A định kết liễu Trà Luân nhưng e đã kịp nhảy ra chắn. Toàn bộ chưởng lực đánh lên người mình yêu thương nhất, Bắc Minh như điên rồi! Xương cốt tâm mạch toàn bộ vỡ nát, đầy người tất cả là máu, e gần như ko còn hơi thở.

Vương vị thì sao? Quyền lực thì sao? Cừu hận thì sao? Ko có e, tất cả đều vô nghĩa. A thả hoàng thượng, trả lại ngọc tỷ. Chỉ cần e tỉnh lại, hết thảy đều ko cần nữa.

Lãnh Nguyệt cùng Thiên Dạ vốn định tới hoàng cung cướp e, bất ngờ nghe dc tin tức. Cuối cùng đã đến dc đây lại nhìn thấy người yêu thân thể tàn phá ko chịu nổi. 4 người nam nhân giờ đầu ko còn quan tâm tranh giành, mưu toan gì nữa, hợp lực cùng nhau, chỉ mong e có thể tỉnh lại.

Từ quỷ môn quay trở lại nhân gian, e cũng biết rằng, mối thâm tình của 4 người này, ai e cũng thiếu, ai e cũng ko thể buông tay. 4 a cũng nguyện vì e mà cùng nhau chung sống.

Sau, các a đưa e lên ngôi hoàng đế. Dân chúng đều ca tụng vị minh quân này ko chỉ trẻ tuổi, giỏi giang, thiện lương, xinh đẹp mà còn có thể đem 4 người nam nhân vĩ đại, cường hãn nhất thiên hạ khuất phục dưới chân, bỏ vào hậu cung của mình.

HE ^^

………………………..

Link:

Raw + VP: VNS

.

.

.