[CTBBGT] Chương 24: Trước sau giờ cơm trưa …

Ngồi cùng Kiều Cảnh An suốt hai tiết, Lâm Thư không thể không thừa nhận một sự thật: Kiều Cảnh An sau khi mất trí nhớ có chí hướng tới tinh thần của một trò ngoan gương mẫu, mỗi ngày đều phấn đấu học tập. Tuy Kiều Cảnh An tay trái ghi chữ thật sự không sao đẹp mắt, nhưng vẫn không thể phủ nhận cậu ta đang ngồi học với thái độ vô cùng chăm chú.

Chương trình học buổi sáng kết thúc, hai bằng hữu của Lâm Thư dùng danh nghĩa tới gọi hắn cùng đi ăn cơm trưa để tới nhìn Kiều Cảnh An, từ đầu đến chân đánh giá một phen. Vốn định nói lời châm chọc nhưng lại thấy đối phương ôn hòa mỉm cười cùng lễ phép chào hỏi thì… đành cưỡng chế nuốt xuống.

Tiếp tục đọc

[CTBBGT] Chương 23: Một giấc chiêm bao không dấu vết …

Ánh trăng mờ ảo, xuyên qua cửa sổ rót những tia sáng lên chiếc giường mềm mại. Người trong lồng ngực anh tựa như một mỹ nhân ngư, nõn mịn trơn mềm khiến anh trầm mê không dứt, nụ hôn của anh chậm rãi rơi trên tấm lưng thon mịn của người ấy, bàn tay của anh dịu dàng vuốt ve những sợi tóc vương trên trán người ấy…

Từ trên giường ngồi dậy, Kiều Sâm lau trán đi về phía phòng tắm, dòng nước lạnh xối thẳng xuống giúp anh từ từ tìm lại được thần trí. Ánh mắt có chút vô lực nhìn xuống hạ thể của mình, anh sao có thể giống những thiếu niên thanh xuân vẫn còn đi mơ loại mộng này, hơn nữa… giấc mơ đó dường như… Nghĩ đến gương mặt ở trong mộng, anh xoa xoa mạnh hai bên thái dương, xem ra khuya hôm nay anh hẳn là nên ra ngoài chơi qua đêm, bằng không thần kinh đại não cũng bắt đầu bị bóp méo.

Tiếp tục đọc