Chương 20: Gia môn bất hạnh …

Kiều Sâm ngồi trên ghế sa lon chưa đầy vài phút, đã thấy Kiều Cảnh An đi vào, một tay còn lau mồ hôi trên trán. Anh có chút cau mày, ánh mắt hữu ý vô ý đảo qua cánh tay phải của Kiều Cảnh An.

Kiều Cảnh An nở một nụ cười với Kiều Sâm: “Buổi sáng tốt lành, ca ca.”

“Ừ.” Kiều Sâm rất có khí thế huynh trưởng, gật đầu, sau đó bắt đầu tiến hành công việc phải làm mỗi sáng sớm: lật giở tờ báo, chỉ có điều ánh mắt vẫn theo ‘tiễn’ Kiều Cảnh An lên lầu.

Tiếp tục đọc

[CTBBGT] Chương 19: Nhà…

Đêm xuống, Kiều Cảnh An đã ngủ yên. Kiều Sâm khẽ đẩy cửa ra, ngắm nhìn bóng người trên giường, ánh mắt phức tạp. Mãi đến khi quản gia đi tới phía sau, anh mới đóng cửa, xoay người liếc nhìn ông, rồi đi về phía thư phòng.

Quản gia vào theo trong phòng, thuận tiện đóng cửa, mới đem tư liệu cầm trong tay giao cho Kiều Sâm, sau đó do do dự dự mở miệng nói: “Thiếu gia, tôi cảm thấy được… nhị thiếu gia là thật sự mất trí nhớ.”

Tiếp tục đọc

Chương 18: Bữa cơm trưa ấm áp …

Nếu là một đôi nam nữ dùng cơm, nhất định sẽ có tư tưởng phải đi ăn cơm Tây. Nếu là một đám nam nữ cùng dùng cơm, lựa chọn tốt nhất chính là đi nhà hàng Trung Quốc.

Thập Vị Hiên vốn là nhà hàng đồ ăn Trung Quốc nổi tiếng nhất, từ cách trang hoàng cho đến nhân viên phục vụ đều mang theo một loại hương vị phục cổ. Đồ sứ bài trí tinh xảo, nữ phục vụ mặc sườn xám, còn có những lồng đèn Lưu Ly in tranh hoa cúc nhỏ, không để ý cũng sẽ khó nhận ra được sự đặc biệt của nó.

Tiếp tục đọc

Chương 17: Trọng đệ khinh hữu …

Kiều Cảnh An bị Kiều Sâm bế đi được một lúc lâu sau, mới do dự mở miệng: “Ca, chân của em không sao.”

“Anh biết rõ chân em không sao.” Kiều Sâm cẩn thận cố gắng không đụng vào cánh tay phải của Kiều Cảnh An. Sớm có nhân viên phục vụ thay anh đẩy cửa phòng thay quần áo ra. Anh nhẹ nhàng đặt Kiều Cảnh An lên ghế: “Thay quần áo xong anh sẽ mang em tới bệnh viện.”

Kiều Cảnh An duỗi tay trái ra lóng ngóng tự cởi cúc áo, tuy sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng biểu tình lại không có bao nhiêu đau đớn.

Tiếp tục đọc