Chương 7: Miệng tiện? Đánh! …

( miệng tiện: nói ra những lời hèn mọn)

Giờ cơm trưa, bởi vì buổi chiều còn có một lượng lớn công việc cần xử lý, Kiều Sâm không mang Kiều Cảnh An đi ra nhà hàng dùng cơm, mà gọi đồ ăn bên ngoài đem tới, chỉ là lo lắng vấn đề vệ sinh, nên anh có chút do dự.

“Sếp, nghe nói đồ ăn của nhà ăn công nhân viên cũng không tồi: ” Ở phía sau, Trầm Tuấn làm thư kí kiêm trợ lý của tổng tài liền anh dũng đứng dậy, nói xong câu đó, hắn mắt nhìn sắc mặt ‘hiểu rõ’ của nhị thiếu gia, tựa hồ không có gì bất mãn, hơi có chút yên tâm: “Hơn nữa trong nhà ăn có vài loại suất cơm, đến lúc đó anh có thể dựa theo khẩu vị để chọn món.”

Chư vị quản lí nhất tề gật đầu, tỏ vẻ mức sống của nhân viên công ty nhà mình vẫn là rất không tệ, đều bắt đầu giới thiệu vài loại món ăn thấy khá ngon.

Tiếp tục đọc